KÍNH VẠN HOA - Trang 3673

Nhưng lần này Lâm không có cơ hội nói hết câu. Cô Bích Dậu giơ cây thước lên, hắng giọng:

- T hôi, giữ yên lặng đi các em!

Cô nhìn thằng T ần, lúc này đã giống như người vừa chui ra khỏi một đống tro xám xịt, nói giọng che chở:

- T hơ ca và cuộc đời không phải lúc nào cũng là một, các em không nên suy diễn lung tung.

T hôi, bây giờ các em lật tập ra! T uy được cô

Bích Dậu giải cứu, thằng T ần vẫn nghe tay chân xụi lơ như người chết rồi. Đầu ong ong, suýt chút nữa nó lãnh thêm một điểm

2 ở môn sinh học ngay sau đó.