KÍNH VẠN HOA - Trang 461

T ụi mình chỉ sợ ông uống "thuốc bảy màu", nay biết ông không uống, vậy là chẳng có gì đáng lo!

- Nhưng nếu không uống "thuốc bảy màu" thì ông không thể thình lình ăn khỏe như thế được! - Nhỏ Hạnh vẫn bướng bỉnh.

- T rời ơi là trời! - Quý ròm vò đầu bứt tai - T hế Hạnh định tìm kiếm điều gì trong chuyện này thế? Một "vụ án" chăng?

- Hạnh nghĩ thực ra ông không ăn nhiều như ông nói!

- Rõ ràng Hạnh nhiễm phải cái máu "hình sự" của thằng Mạnh con cô T ư rồi! - Quý ròm đưa hai tay lên trời - Nếu ông ăn ít thì ông bảo ông ăn ít, việc gì ông
phải hét lên bốn, năm chén! Rõ ngớ ngẩn!

- Chẳng ngớ ngẩn tí nào cả! - Nhỏ Hạnh bình tĩnh đẩy gọng kính trên sống mũi - Nhất định là có điều gì bí ẩn đằng sau vụ này!

T rước thái độ khăng khăng của nhỏ Hạnh, Quý ròm chỉ biết thở dài. Nó nói, giọng giận dỗi:

- Hạnh muốn làm gì tùy Hạnh! Nhưng nhớ đừng kéo tôi vào câu chuyện tưởng tượng này đấy!

Nhỏ Hạnh mỉm cười:

- Không có Quý, lấy ai đánh văng dao địch thủ?

Quý ròm nghiến răng ken két:

- T ôi không giỡn à nghen!

T uy Quý ròm tuyên bố nhất định không dính dáng gì vào "câu chuyện tưởng tượng" của nhỏ Hạnh, cuối cùng nó vẫn bị nhỏ Hạnh lôi vào cuộc lúc nào không
hay.

Chả là ngay chiều hôm sau, Văn Châu đã vội vã đến tìm nhỏ Hạnh.

- Bạn đến chơi với con sáo hả? - Nhác thấy Văn Châu xuất hiện ngoài cửa lưới, nhỏ Hạnh mững rỡ chạy ùa ra, vồn vã hỏi.

- Không! - Văn Châu lắc đầu, giọng căng thẳng

- T ôi đến đây vì chuyện của ông!

- Chuyện của ông? - Nhỏ Hạnh bất giác buột miệng hỏi lại, nó nghe rõ tim mình đang đập rộn lên.

- Ừ! - Văn Châu gật đầu - Ngay tối hôm qua tôi đã hỏi chuyện chị T hắm!

Nhỏ Hạnh nín thở:

- Chị T hắm bảo sao?