KÍNH VẠN HOA - Trang 472

Chương 7/10

T ừ ngày con sáo được mua về, bọn trẻ thường tụ tập trên cao gác của nhỏ Hạnh thi nhau ngắm nghía và đùa nghịch với con sáo.

Mấy đứa bạn cùng lớp nghe nói nhỏ Hạnh có con sáo biết nói cũng lũ lượt kéo tới tham quan.

T hực ra con sáo của nhỏ Hạnh chỉ mới tập nói bập bẹ vài ba câu. Nó lại nói năng tùy hứng, chẳng liên hệ gì với cảnh huống chung quanh. Lúc vui, nó bảo "Bò
viên ngon lắm", lúc buồn nó kêu "Xạo! Xạo!". Chỉ có câu "Xin chào" là con sáo sử dụng thuần thục, đúng nơi đúng lúc. Cứ thấy có người lại gần là nó vui vẻ
cất tiếng chào khiến lũ bạn nhỏ Hạnh trầm trồ khen lấy khen để.

Gần đây con sáo học thêm được hai câu mới.

Câu đầu tiên là câu đàng hoàng. Nhỏ Hạnh dạy nó "Sáng rồi, dậy đi!", ý muốn nó làm nhiệm vụ báo thức thay cho chiếc đồng hồ ầm ĩ nơi đầu giường. Nhưng
con sáo lại nhiệt tình quá mức. T hấy cô chủ nhỏ tín nhiệm mình, nó muốn tỏ ra xứng đáng với sự tin cậy đó bằng cách cứ ba, bốn giờ sáng nó đã sốt sắng hét
ầm "Sáng rồi, dậy đi! Sáng rồi, dậy đi!" khiến hai chị em nhỏ Hạnh lần nào cũng giật mình nhồm dậy, cứ tưởng đã trễ học tới nơi. Ðến khi liếc lên đồng hồ,
thấy cây kim chỉ con số 4, mới biết là mình bị lờm.

Những lúc như vậy, nhỏ Hạnh chỉ cười khúc khích hoặc trách yêu con sáo vài câu rồi úp mặt vô gối ngủ tiếp. Chỉ có thằng T ùng là hậm hực. Bữa sau, nó tìm
cách trả đũa bà chị bằng cách len lén dạy con sáo nói câu "Sáng rồi, ngủ đi!" Con sáo mới học nói, còn cứng lưỡi. Nó chưa nói được dấu hỏi, chỉ lảnh lót "Sáng
rồi, ngụ đi! Sáng rồi, ngụ đi!" nghe tức cười không chịu được. Ðến khi nhỏ Hạnh phát giác

ra thì con sáo đã nhập tâm câu nói cực kỳ "phản khoa học" đó, không cách gì bắt nó quên được. T ừ đó con sáo lúc thì bảo "dậy" khi thì kêu "ngủ", thích đâu
nói đó, chẳng còn ra trật tự nề nếp gì nữa.

Nhưng bắt chấp những chuyện trái khoáy đó, đám bạn của nhỏ Hạnh vẫn mê con sáo tít thò lò. Cả khối đứa gạ đổi. T hằng T ân có một rô- bô biết chơi đàn,
nhỏ T ú Anh có bộ sưu tập những con tem in các loại hoa, nhỏ Xuyến Chi có bộ búp-bê Ma-dút-ca gồm đủ tám con từ lớn đến bé, nói chung toàn những của
hiếm. Nhưng sức hấp dẫn đặt biệt của con sáo khiến tụi kia sẵn sàng đứt ruột dốc ra những "bảo vật" của mình để đánh đổi. Nhưng bọn chúng chỉ công cốc.

Mặc dù rất mê những món đồ chơi của các bạn, nhỏ Hạnh vẫn tỏ ra yêu quí con sáo lém lỉnh của mình hơn. Nó cương quyết từ chối mọi cuộc thương lượng:

- Các bạn thích con sáo thì đến đây chơi, chứ

Hạnh không đổi đâu!

Quý ròm nghe chuyện, mỉm cười:

- Giữ con sáo lại là đúng! Nó đi mất, lấy ai khen món bò viên!

Hôm nay như thường lệ, cả bọn lại ngồi chầu quanh con sáo như triều thần chầu thiên tử. Nhỏ Hạnh nói:

- Hạnh định dạy nó hát! Quý ròm "xì" một tiếng: