KÍNH VẠN HOA - Trang 483

phả khói mù mịt. Quý ròm bị muỗi đốt ba, bốn phát không dám đưa

tay đập, sốt ruột càu nhàu:

- Có chắc đêm nay "hắn" sẽ tới không?

- Chắc chứ!

- Sao lâu quá vậy?

- Chờ thêm tí nữa đi! "Con mèo" sắp ra rồi. Quý ròm thở dài:

- Chỉ mong đó là con mèo thật để khỏi rắc rối!

Quý ròm vừa dứt câu, từ đầu đường đã có năm, sáu bóng người lừ lừ tiến lại. T ướng tá người nào người nấy to lớn, đi đứng khệnh khạng. Bỏ xừ rồi! Chẳng lẽ
là bọn cướp thật! Nhớ đến những lời mình vừa dọa nhỏ Diệp, Quý ròm bỗng nghe lạnh toát sống lưng. Người nó bất giác run lên.

Bị đầu gối của Quý ròm chạm vào lưng, Văn

Châu ngạc nhiên quay lại:

- Làm gì mà bạn run dữ vậy?

- Lạnh quá! - Quý ròm chối biến - T rời khuya lạnh quá!

Văn Châu tỏ vẻ thương hại cho cái thân hình còm nhom của bạn:

- Cố một tí đi! Quen rồi, sẽ hết thấy lạnh!

Quả nhiên, ngồi thêm một lát, Quý ròm hết thấy lạnh thật! Nhưng chẳng phải do nó "cố" hay do nó "quen". Chính hành tung của những bóng người trước
mắt đã làm thay đổi "nhiệt độ" trong người nó. Những bóng đen đó không dừng lại ở cổng nhà ông Văn Châu mà thản nhiên lướt qua luôn. Khi họ đi ngang
qua trước mặt, Quý ròm mới nhìn rõ đó là bọn đệ tử của Lưu Linh. Họ ngất ngưỡng bá vai nhau, chân nam đá chân xiêu, người tỏa ra nồng nặc mùi rượu.

- Hú vía, thế mà mình cứ tưởng! Quý ròm thở pào và quyết định "ăn mừng tai qua nạn khỏi:

bằng cách cho phép mình thò tay ra sau mông đập muỗi.

Nhưng khi bàn tay Quý ròm đập xuống, con muỗi đã chuồn mất. Còn bàn tay nó thì đột nhiên cứng đơ. Ngay trước cổng nhà ông Văn Châu tự bao giờ đã nhô
lên một bóng người nhỏ thó.

Dưới ánh sáng mờ mờ, vàng đục của những ngọn đèn đường từ xa hắt lại, bóng người bí mật nọ nom xám xịt.

T im đập thình thịch, Quý ròm dán chặt mắt vào cánh cổng, cùi tay khẽ đụng vào lưng bạn. Văn Châu thì thào, không ngoảnh đầu lại: