- Giờ tính sao Văn Châu? Có nên cho nó đi theo không?
Nghe Quý ròm hỏi vậy, T ùng giãy nãy:
- Cho em đi theo với! Cho em theo với!
- T hôi, được rồi! - Văn Châu cười - Ðã lỡ đi theo tới đây thì đi luôn! Nhưng nhớ phải tuyệt đối giữ im lặng và nhất là không được tự tiện làm bất cứ chuyện gì
đấy!
- Dạ, dạ, được mà! - T ùng rối rít - Em sẽ chẳng làm gì đâu! Em chỉ đứng xem thôi!
Cái thằng! Mình đi truy tìm sào huyệt "bọn cướp" mà nó cứ làm như mình đi biểu diễn ca nhạc không bằng! Xem với lại xiếc, đúng là trẻ con! Quý ròm nhủ
bụng và hừ giọng nói thêm:
- Nhưng nhớ lần này là lần cuối cùng đấy nhé! Lần sau đi đâu phải được đồng ý của ba mẹ
đàng hoàng, nếu không bọn anh sẽ không cho em đi theo đâu đấy!
Nói xong, Quý ròm bỗng khụt khịt mũi, ngó lơ chỗ khác. Nó sực nhớ tối nay nó lẻn ra đây cũng chẳng hề được "ba mẹ đồng ý" tẹo nào cả.
- Ối! - Ðang ngượng ngùng quay mặt đi, Quý ròm bỗng tái mặt kêu lên - T ên kia biến đi đâu rồi?
Văn Châu cũng vừa kịp nhận ra sự biến mất đột ngột của đối phương.
- Bỏ xừ rồi! Kiểu này thì công toi!
- Mình ầm ĩ cứ như họp chợ thế này, chắc hắn đã trốn từ đời tám hoánh! - Quý ròm than thở, giọng xuôi xị.
- Ðừng lo! - T ùng bình tĩnh chen lời - Mình còn có con Tai To đây mà sợ gì!
Nói xong, nó ngồi thụp xuống vỗ vỗ lên lưng
Tai To:
- Tai To! T ên khi nãy đi đường nào rồi, mày tìm xem!
Nãy giờ lẩn quẩn mãi một chỗ với cậu chủ nhỏ, có lẽ Tai To nóng ruột và chồn chân lắm. Nên T ùng vừa ra lệnh chưa dứt câu, nó đã phóng vọt lên trước,
hăm hở dẫn đường.
Bọn trẻ lập tức đi theo.
Tai To dẫn bọn trẻ đi lâu thật lâu, quanh quanh quẹo quẹo. Nhưng bóng dáng đối phương vẫn bặt vô tăm tích.