Chương 10/10
- Dậy! Dậy! Sáng rồi!
Quý ròm đổ quạu, đập chân xuống giường một cái "rầm":
- Cái con ngốc tử này! Mày làm gì thế?
- Ðập anh dậy chứ làm gì! T ối hôm qua anh chẳng bảo sáng nay anh sẽ dậy sớm để thuật cho em nghe "chuyện đó" là gì!
Cái miệng bô bô của nhỏ Diệp khiến Quý ròm không dám nấn ná. Nó tung chăn ngồi dậy và nhìn nhỏ em bằng ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống:
- Mày có vặn nhỏ cái "đài" của mày lại đi không, đồ ngốc!
Lúc bình thường, bị ông anh mắng là "đồ
ngốc", nhỏ Diệp sẽ tru tréo ngay. Nhưng hôm nay bẩy được Quý ròm ra khỏi giường lúc sáu giờ sáng là một thành tích vô tiền khoáng hậu nên nhỏ Diệp
không thèm chấp nhất làm gì ba chuyện "lặt vặt" đó. Nó toét miệng cười:
- Ai bảo anh cứ nằm lì chi!
Quý ròm không thèm đôi co. Nó cau có lê dép lẹp xẹp xuống nhà sau rửa mặt.
Chả là tối hôm qua, Quý ròm mò về nhà trễ hoắc. Nhỏ Diệp buồn ngủ díp cả mắt nhưng phải ráng thức đến gần mười hai giờ khuya để mở cửa cho ông anh
vào. Vậy mà nó mới mở miệng hỏi thăm một câu, Quý ròm đã gạt phắt "Ði ngủ đi! Sáng mai tao dậy sớm tao kể cho nghe!". Vì vậy mới xảy ra cái chuyện
mới sáng bảnh mắt, nhỏ em đã lại giường ông anh khua khoắng ầm ĩ khiến Quý ròm mặt sưng một đống.
Một lát sau, Quý ròm xồng xộc đi lên:
- Sao, hỏi gì hỏi lẹ lên, tao còn đi học!
- Anh chỉ phịa! T rường em vẫn còn nghỉ T ết kia mà!
Quý ròm nhăn mặt:
- Mày chả biết gì hết cũng nói! T rường cấp hai phải khác trường cấp một chứ! T ụi tao là người lớn, đâu có nghỉ lâu như trẻ con tụi mày!
T hấy ông anh giở giọng trịch thượng, nhỏ Diệp ức lắm. Nhưng sợ "hao hụt" khoản thì giờ quí báu, nó nén giận đi ngay vào đề tài chính:
- T hế tối hôm qua anh có gặp bọn cướp không?
- Hỏi với chả han! - Quý ròm hừ mũi - Ði bắt cướp mà không gặp bọn cướp thì còn gặp ai!