KÍNH VẠN HOA - Trang 498

- T hế rồi sao nữa?

- Sao là sao?

- T hế gặp bọn cướp thì anh làm gì?

- T hì xông vào đánh nhau chứ còn làm gì! - Quý ròm vung tay - Chẳng lẽ lại giương mắt ra ngó?

Nhỏ Diệp vặn ngay:

- Anh bảo hơn nhau ở chỗ mưu trí sao anh còn xông vào đánh nhau? Anh không "la làng" sao?

Quý ròm giật thói. Nó lúng túng đưa tay gãi má:

- La làng hả? Ờ, có, có! Tao có la! Nhưng chả ai nghe thấy cả! T hế là tao đành phải ra tay! Ðánh nhau một hồi, bọn cướp bỏ chạy hết ráo!

- Anh lại phịa! - Nhỏ Diệp cười khì - Làm sao anh có thể đánh thắng bọn cướp được!

- Ðâu phải mình tao đánh! - Quý ròm cố chống chế - Có Văn Châu nữa chi! Nó lo đánh phía trên, còn tao bò lom khom dưới đất... ngáng

cẳng địch thủ! Bọn cướp bị tao ngáng té lịch bịch, chúng hoảng vía dông tuốt!

- Xạo ơi là xạo! - Nhỏ Diệp lại ôm bụng cười ngặt nghẽo - Anh mà bò lổm ngổm dưới đất, bọn cướp đạp cho một phát là bẹp dúm như con gián ấy chứ!

Giọng lưỡi nhạo báng của nhỏ Diệp làm Quý ròm đỏ mặt tía tai. Nó đùng đùng bỏ đi:

- Mày la xạo thì thôi! Tao đi học đây!

- Nè, nè...

Nhỏ Diệp hớt hải kêu. Nhưng Quý ròm vẫn một mực giả điếc. Nó lẳng lặng đi thay đồ, soạn tập và hối hả ôm cặp phóng vù ra cửa. T hực ra, Quý ròm chỉ làm
bộ thế thôi. Nó chả giận gì nhỏ Diệp. Nó vội vã đến mức bỏ cả bữa ăn sáng bà đã bày sẵn trên bàn chẳng qua nó sợ nấn ná một hồi, nhỏ Diệp hạch tới hạch
lui, nó sẽ hết đường nói dóc.

T iểu Long và nhỏ Hạnh đón Quý ròm ngay trước cổng trường.

- Sao rồi? - Cả hai cái miệng cùng hỏi.

Quý ròm liếc nhỏ Hạnh, thấy bạn mình mặt mày bồn chồn thấp thỏm, nó biết hành tung của thằng T ùng tối hôm qua đã không bị phát hiện và thằng này sau
khi trở về trót lọt cũng khôn hồn giấu nhẹm luôn mọi chuyện. Nghĩ đến thằng T ùng tinh ranh này, Quý ròm bất giác buột miệng "hì" một cái.

T hái độ của Quý ròm khiến hai đứa kia sốt cả ruột. Nhỏ Hạnh nhăn nhó: