- Này anh Quý! Quay lại đi!
Nhưng Quý ròm phớt lờ tiếng kêu hoảng hốt của Lượm. Nó nhắm gốc bứa đi băng băng.
Nhoáng một cái, Quý ròm đã vượt khỏi cây bứa và tiếp tục tiến sâu vào mớ cây cối rậm rạp, những tiếng xì xào của bọn nhóc thoáng chốc đã rơi tõm lại sau
lưng.
Ði một hồi, Quý ròm đứng lại và ngoảnh đầu nhìn về phía sau. T hấp thoáng sau kẽ lá là bọn nhóc bây giờ trông đã xa tít. Chúng đang túm tụm vào với nhau,
đưa tay chỉ trỏ lên đồi và thì thào bàn tán với vẻ căng thẳNg và hồi hộp. Vẻ sợ sệt của bọn nhóc làm Quý ròm khoái trá. Nó mỉm một nụ cười đắc chí và cúi
lom khonm mò mẫm dò tìm quả bóng T iểu Long ném khi nãy. Mình nhặt quả bóng cầm ra thì bọn nhóc mới nể! Chứ không chúng lại tưởng mình nấp ngay
đằng sau cây bứa! - Quý ròm gật gù nhủ bụng, rồi nó hí hửng nghĩ tiếp - T hằng Dế Lửa chỉ khen T iểu Long. Nó bảo T iểu Long là người hiệp nghĩa. Còn mình
thì nó chả thèm đả động tới. Nhưng sau vụ này, hẳn nó sẽ lác mắt. Nó sẽ khen mình là người... người gì nhỉ? À, phải rồi, nó sẽ khen mình là "dũng sĩ không sợ
ma"!
Ðang hào hứng tưởng tượng lung tung, chợt nghĩ đến chữ "ma", Quý ròm bất giác cảm thấy hồi hộp. Cái chữ "ma" vừa hiện ra trong đầu tự
dưng kéo theo một nỗi khủng khiếp vô hình. Ðã thế, cái từ rùng rợn đó không chịu biến đi cho, vừa xuất hiện là nó xoắn chặt lấy những ý nghĩ của Quý ròm,
mỗi lúc một âm vang và khơi gợi lên hàng loạt những mẫu chuyện ma quái trước nay Quý ròm từng nghe kể.
Một làng gió thoảng qua làm Quý ròm thốt rùng mình. Nó nhớn nhác đảo mắt nhình quanh và đột nhiên cảm thấy đám cây cối hiền lành vô hại chung quanh
trở nên lạ lẫm và đầy đe dọa. Chắc chả có gì đáng sợ đâu! T rên đời này làm quái gì có ma! Ba mẹ bảo thế và các thầy cô cũng bảo thế cơ mà! Quý ròm thầm
trấn an và ưỡng ngực cố hít vào một hơi rõ dài đểi lấy can đảm.
Nhưng dù gắng sức hít lấy hít để, Quý ròm vẫn chẳng thấy mình can đảm hơn chút nào. T ừ khi bị ám ảnh bởi chuyện ma quái, tật nhát gan cố hữu đã trở lại
với Quý ròm và nằm lì ở đó, chẳng chịu rời đi đâu lấy một bước. T im nó càng lúc càng đập thình thịch và nó bắt đầu
nghĩ quanh: Nhưng thật ra thì có ma không nhỉ? Nếu không có thì tại sao cả khối người tự nhận là mình đã thấy ma? T hầy cô và ba mẹ bảo không có nhưng
có thể vì thầy cô và ba mẹ chưa có dịp gặp ma đó thôi!
Quý ròm nghĩ xiên nghĩ xẹo một hồi, bụng đã hốt. Rồi sực nhớ tới quả bóng lá dứa tìm hoài không thấy, nó bỗng nghe lạnh toát sống lưng. T hế này thì có ma
thật rồi! Quả bóng T iểu Long ném khi nãy chắc chắn rơi quanh khu vực này. Nhưng tại sao mình đã bới tung từng bụi cỏ vẫn không tìm ra? T hôi rồi! Như
vậy rõ là ma đã giấu quả bóng đó đi chứ không sai! Ừ, nếu trong ngôi nhà hoang kia không có ma thì chẳng việc gì bọn nhóc ở làng này lại hãi đến chết khiếp
như thế! Vạt cỏ sát chân đồi tươi tốt thế kia mà không đứa nào, kể cả thằng gan lì như Dế Lửa, dám lùa trâu bò vô ăn thì chuyện lũ ma hiện lên đốt đèn quyết
không phải là chuyện bịa!
Ý nghĩ cuối cùng khiến tóc gáy Quý ròm lập
tức dựng đứng cả lên. Và như không kềm được, nó hét lên một tiếng hãi hùng và co giò phóng thục mạng xuống đồi như thể bị... ma đuổi!
T iếng thét thất thanh của Quý ròm vọng đến tai bọn nhóc đang thấp thỏm chờ đợi dưới chân đồi nghe rùng rợn chẳng khác gì tiếng còi báo động.