KÍNH VẠN HOA - Trang 616

Chương 8/10

- Sao là sao?

- Lát nữa đi không? Quý ròm hừ mũi:

- Sao lại không? T iểu Long thở ra:

- Tao tưởng mày sợ! Quý ròm nhún vai:

- Tao đã nói rồi! Sợ thì sợ, nhưng đi vẫn cứ đi! Nếu không đi, tụi mình chẳng còn cơ hội nào khám phá những bí mật trên đồi Cắt Cỏ nữa! Ngày mai tụi mình
đã về lại thành phố rồi!

T iểu Long có vẻ ngạc nhiên trước quyết tâm của Quý ròm. Nó chép miệng, bâng quơ:

- Nhưng câu chuyện của anh Sơn nghe ghê quá!

Nghe T iểu Long nhắc đến chuyện đó, Quý ròm bất giác lộ vẻ bồn chồn. Nó ngồi im một hồi lâu, chẳng nói năng gì. Mãi một lúc, nó mới khẽ hắng giọng:

- Bộ mày tin anh Sơn nói thật sao?

Câu hỏi của Quý ròm làm T iểu Long ngẩn ngơ:

- Chẳng lẽ mày nghĩ ảnh phịa chuyện? Quý ròm liếm môi:

- Có thể lắm!

- Nhưng để làm gì? - T iểu Long nhíu mày. Quý ròm nhún vai:

- Tao không biết! Nhưng nếu tao đã có thể phịa chuyện thì anh Sơn cũng có thể làm như

thế!

- T hế còn chị thằng Dế Lửa? - T iểu Long nhướn mắt - Mày từng bảo chị Cam là mẫu người không ưa phịa chuyện kia mà!

Câu hỏi vặn của T iểu Long hiểm hóc đến mức Quý ròm ngẩn tò te. Nó "Ờ há" một tiếng rồi thần người ra nghĩ ngợi.

Nhưng nó cũng chẳng nghĩ được điều gì ra hồn. Những gì nó nghe được chung quanh ngôi nhà hoang trên đồi Cắt Cỏ hư hư thực thực và quái dị đến mức dù
quen suy luận, nó cũng chẳng tìm thấy một chút ánh sáng nào trong toàn bộ câu chuyện huyền hoặc này.

À, không! Cũng có một tí ánh sáng! Ðó là ánh sáng của hợp chất phốt-pho! Quý ròm tươi tỉnh ngó T iểu Long: