KÍNH VẠN HOA - Trang 619

Cái giọng hí hửng như vừa bắt được trộm của Lượm càng làm Quý ròm lộn ruột. Nó cáu kỉnh:

- Bây giờ biết đúng là tụi tao rồi thì mày về đi chứ đứng đây chi!

Lượm phớt lờ sự xua đuổi thô bạo của Quý ròm. Nó nhăn răng cười hì hì:

- Nhưng hai anh đi đâu ngõ này vậy? T iểu Long mỉm cười:

- T ụi tao đi chơi!

- Ði chơi hả? Cho em đi với! - Lượm reo lên, nhưng rồi nó nhíu lại - Nhưng ngõ này đâu có ai quen mà đi chơi?

Quý ròm lạnh lùng:

- T ụi tao đi xuống đồi Cắt Cỏ, mày đi không?

- Anh đừng có gạt em! - T ưởng Quý ròm nói

đùa, Lượm lại toét miệng cười - Bộ hết muốn sống sao giờ này mò xuống đồi Cắt Cỏ!

- Sống chết gì kệ tụi tao! - Quý ròm hừ mũi - Mày không tin cứ đi theo lát nữa sẽ biết!

T ất nhiên là Lượm không tin. Vì vậy nó tò tò đi theo.

Lượm đinh ninh T iểu Long và Quý ròm đi dạo một vòng đến cuối xóm sẽ quay lại. Nhưng rồi thấy hai ông anh cứ đi hoài, đi hoài mà chẳng chịu dừng chân,
cũng chẳng rẽ ngang rẽ tắt, bụng nó bắt đầu nơm nớp. Cứ cái kiểu này không khéo hai ông anh dở hơi của mình tếch thẳng một lèo tới đồi Cắt Cỏ chứ chẳng
chơi! Lượm hoang mang nhủ bụng, nhưng khi nãy lỡ hăm hở đòi đi theo, bây giờ nó đành cắn răng chịu trận không dám hó hé nửa lời.

Lượm bấm bụng làm thinh được một hồi. Nhưng đến khi thấy T iểu Long và Quý ròm vẫn lầm lũi bước và bắt đầu tiến sâu vào địa

phận Xóm Dưới thì nó không giữ bình tĩnh được nữa. Chân quíu lại, nó run run hỏi:

- Bộ mấy anh định ghé nhà thằng Dế Lửa hả? T hấy Lượm giả bộ hỏi vòng vo, Quý ròm cười

mũi:

- Mày són ra quần rồi hả?

Mũi tên của Quý ròm bắn trúng ngay tim đen Lượm. Vì vậy dù rất ức, nó chẳng có cách nào khác hơn là giả điếc và tiếp tục vờ vịt:

- Em chỉ sợ giờ này thằng Dế Lửa đi chơi không có nhà!

Giọng Quý ròm tỉnh khô: