Lượm ngơ ngác:
- Em niệm thần chú mà! Quý ròm nhăn mặt:
- T hần chú chỉ để dành niệm khi gặp ma thôi! Chưa gặp ma mà mày cứ ông ổng lên như thế thì thần chú còn linh nghiệm quái gì nữa!
Lời hăm dọa cúa Quý ròm làm Lượm toát mồ hôi hột:
- Như vậy câu thần chú của em hết linh rồi hả? Ánh mắt láu lỉnh của Quý ròm lóe lên trong
bóng tối:
- Ðến bây giờ thì vẫn còn linh! Nhưng nếu mày còn hó hé một tiếng nữa thì câu thần chú đó sẽ hết hiệu nghiệm ngay tắc lự!
Nghe Quý ròm hù một hồi, Lượm hoảng hốt ngậm chặt miệng. T ừ đó cho đến chân đồi, nó một mực làm thinh lẽo đẽo đi theo.
T ất nhiên đối với Lượm làm thinh trong lúc này là một cực hình. Niệm thần chú, dù là niệm thì thào trong miệng, dù sao cũng đỡ hãi hơn. Còn im ru bà rù
trong bóng đêm tĩnh mịch đến mức có thể nghe rõ tiếng đập thình thịch trong ngực như có ai đang giã gạo thì quả là dễ chết khiếp thật! Nhưng vì Quý ròm
vừa nghiêm giọng cảnh cáo, Lượm không dám tự tiện niệm thần chú bừa bãi. Nó đành lập cập rảo bước, cố giữ làm sao để đừng vượt lên trước cũng đừng tụt
lại đằng sau hai ông anh gan góc của mình.
Lượm không biết hai ông anh gan góc của nó lúc này thực ra cũng đã run lắm. Nhất là Quý ròm. Lý trí sáng suốt của nhà khoa học bảo nó rằng những chuyện
xảy ra trên đồi Cắt Cỏ này chẳng phải là ma quỷ gì sất nhưng khung cảnh hoang vắng và bóng tối mỗi lúc một dày đặc chung quanh dường như đang nói điều
ngược lại. Bên tai nó lúc này, những luồng gió thổi hun hút trên đồng cỏ, rượt bắt và va đập vào
nhau loang ra những tiếng hú dài nghe rùng mình sởn gáy. Dường như chưa cho thế là đủ, trên đồi cây um tùm trước mặt một con chim ăn đêm nào đó thỉnh
thoảng lại cất lên những âm thanh khắc khoải và lạnh buốt khiến bụng nó cứ giật thon thót.
Ðã vậy, thằng Lượm khốn khiếp lại lắp bắp
"thuyết minh":
- Ðây là tiếng chim gọi hồn!
Khiến Quý ròm càng thêm đứng tim. Nếu từ nãy đến giờ không trót lỡ ra oai với Lượm, dám nhà khoa học của chúng ta đã chẳng chần chờ gì mà không lên
tiếng xúi T iểu Long chuồn quách cho rồi!
T iến thì không dám, lui thì mắc cỡ, Quý ròm đứng chôn chân ngay dưới chân đồi quay sang T iểu Long, thì thầm:
- Giờ sao mày?
- Sao là sao?