Phát hiện của Quý ròm khiến T iểu Long và Lượm lạnh toát sống lưng. Cái thằng ròm này, tại sao lúc ở nhà nó không nghĩ ra chuyện này mà đợi đến đây mới
"thông minh đột xuất" thế không biết! Vừa sợ vừa tức, T iểu Long càu nhàu nhủ bụng và như không nén được, nó quay đầu nhớn nhác nhìn quanh.
So với T iểu Long, Lượm lâm vào hoàn cảnh tệ hại hơn nhiều. T ừ nãy đến giờ dù lo sốt vó, Lượm vẫn hy vọng những suy luận khoa học của Quý ròm sẽ
không xa sự thật là bao. Rằng ngọn lửa xanh trên đồi kia thực ra chỉ là chất
phốt-pho bốc cháy chứ chẳng phải do ma quỷ thắp đèn bày tiệc gì sất! Nếu quả đúng như vậy, ngày mai nó sẽ tha hồ vênh váo và bốc phét với bọn trẻ trong
làng về chuyến mạo hiểm không tiền khoáng hậu của mình. Nó sẽ mặc sức vẽ vời, thêm mắm dặm muối vào lời kể để câu chuyện thêm hồi hộp, kỳ thú và
nhất là để làm nổi bật sự gan dạ của nó trước những cặp mắt trố lên vì thán phục và ghen tị của lũ bạn.
Chính những ý nghĩ tươi sáng đó cũng như niềm tin vào cái chất phốt-pho quỉ quái kia đã nâng đỡ Lượm, giúp nó đứng vững nãy giờ. Bây giờ niềm tin khoa
học đã sụp đổ. Những ý nghĩ tươi sáng đó cũng sụp đổ. Vì vậy không có lý gì mà Lượm không sụp đổ theo.
Hoang mang, khiếp đảm và căng thẳng, Lượm nghe hai đầu gối của mình va vào nhau và như không cưỡng được, nó ngồi bệt xuống đất.