- Em ở lại đây! Hai anh đi đi! - Lượm lí nhí.
- T ốt lắm!
Quý ròm gật gù, và nó cầm tay T iểu Long kéo
đi.
Nhưng vừa nhích chân, nó bỗng dừng lại cẩn thận dặn:
- Mày nằm ở đây, nếu hai tiếng đồng hồ sau không thấy tao và T iểu Long quay xuống, mày phải cấp tốc chạy về báo cáo với mọi người nghen?
- Chi vậy?
Câu hỏi của Lượm rõ ngớ ngẩn. Nhưng biết nó chưa hết khiếp đảm, Quý ròm mỉm cười giải thích:
- Ðể mọi người đốt đuốc đi tìm chứ chi!
- Ừ, lúc đó em sẽ chạy đi gọi! - Lượm nuốt nước bọt, nhưng rồi nó lại vùng kêu - Nếu biết trước nguy hiểm như vậy thì hai anh quay về quách chứ leo lên đó
làm chi!
Quý ròm thở ra:
- Ðó là tao dặn phòng hờ thế thôi chứ chưa chắc đã có gì nguy hiểm trên đó đâu!
Lần nay nói xong, Quý ròm quay mình bỏ đi luôn.
T iểu Long lặng lẽ nối gót theo bạn. T uy không nói ra nhưng bụng nó ngạc nhiên không kể xiết. Nó không thể cắt nghĩa được tại sao một cái đứa nhát cáy
như Quý ròm lại đột nhiên gan cùng mình như thế. Lúc đầu có thể cho là Quý ròm tin tưởng vào hợp chất phốt-pho, rằng chính hợp chất này tạo ra những
ngọn lửa xanh chứ chẳng phải ma quỷ gì sất. Nhưng bây giờ Quý ròm đã biết giả thuyết đó không còn đúng nữa, sao nó vẫn đùng đùng đi nộp mạng cho... ma?
Càng nghĩ ngợi, đầu óc T iểu Long càng rối tinh rối mù. Và vì nảy ra trong lòng hàng chục câu hỏi mà không trả lời được câu nào, nó đâm ra lo lắng vu vơ.
- Nè!
Cuối cùng, không đừng được, T iểu Long khẽ cất tiếng gọi bạn.
- Gì thế? - Quý ròm hỏi lại, giọng nó cũng rì rào như gió thổi.
T iểu Long quẹt mũi trong bóng tối:
- Bộ mày tính lên trên kia thật hả?