- Có gì mà rõ với chưa rõ! Ðơn giản là bọn chúng không muốn bất cứ ai bén mảng đến ngọn đồi này! Rất có thể ngôi nhà hoang trên kia là sào huyệt của bọn
chúng!
Dường như T iểu Long không bị những phỏng đoán của Quý ròm thuyết phục. Nó cắn môi:
- Tao không nghĩ như vậy!
- Nhưng tao thì cho là như vậy!
Bất chấp những quả quyết của bạn, T iểu Long vẫn theo đuổi những ý nghĩ của mình:
- Nếu đây là sào huyệt của bọn cướp, hẳn đã có một vài vụ cướp xảy ra trong vùng này! Nhưng tụi thằng Lượm lại chẳng nhắc đến một chuyện nào như vậy
cả!
Quý ròm không ngờ thằng bạn chậm chạp của mình thỉnh thoảng cũng nêu lên được vài nhận xét sắc sảo. Nó hơi sựng một chút, nhưng rồi nghĩ ra câu trả lời
ngay:
- Bọn cướp chả dại gì hoạt động ngay tại sào huyệt của mình để bị lộ! Chúng đánh phá các vùng xa, rồi rút về đây để nghỉ ngơi và cất giấu "chiến lợi phẩm"!
Lần này thì T iểu Long không buồn thắc mắc nữa. T rước suy luận chí lý của Quý ròm, bụng nó đã hơi xiêu xiêu. Hơn nữa, nó cũng không tìm ra lý do nào để
bắt bẻ Quý ròm!
Hai đứa lại rón rén luồn qua những gốc cây. Khi tiến gần sát đến ngôi nhà hoang, Quý ròm đột nhiên dừng lại. Nó quay sang T iểu Long, kề sát miệng vào tai
bạn, lào thào như trộm chia của:
- T ừ lúc này trở đi, phải tuyệt đối cẩn thận, không được gây ra bất cứ một tiếng động nhỏ nào! Nếu để bọn cướp phát hiện được, tụi mình xem như hết đường
về nhà!
T iểu Long gật đầu. Chẳng đợi Quý ròm nhắc, nó cũng đã ý thức được nỗi nguy hiểm đang rình rập quanh mình. Nãy giờ, gần như nó chỉ di chuyển trên đầu
ngón chân. Nó đóng vai con mèo đi trên máng xối, im ru bà rù.
Quý ròm tuy ngoài mặt bình tĩnh dặn dò T iểu Long nhưng tim nó lại đập ầm ầm như quai búa.
So với những hồn ma, bọn cướp dĩ nhiên không đáng sợ bằng. Nhưng điều đó không có
nghĩa là bọn Quý ròm đang đi dạo. Ma thì vặn cổ, bọn cướp lia mã tấu vào cổ, kết quả xem ra chẳng khác gì nhau. Ðó là chưa kể bọn cướp còn lăm lăm trên
tay những khẩu súng sẵn sàng nhả đạn bất cứ lúc nào, nhất là một khi chúng phát giác sào huyệt của mình đang bị rình mò, theo dõi.
Ý nghĩ đó khiến Quý ròm không ngớt phập phồng. Nó thông báo những nguy cơ cho T iểu Long nhưng chính nó lại rùng mình trước những thông báo đó.
Quý ròm sợ sệt đảo mắt ngó quanh và nghiêng tai nghe ngóng. Có một lúc, nó có cảm giác nó và T iểu Long đã lọt vào ổ phục kích và đằng sau những gốc cây
xù xì bất động và trong các bụi rậm um tùm kia hàng chục cặp mắt đang lấp ló nhìn ra quan sát nhất cử nhất động của tụi nó.