Nhưng sau khi đứng lặng một hồi, chả nghe tiếng dao khua súng nổ, chỉ có tiếng gió rì rào
trong kẽ lá, Quý ròm dần dần trấn tĩnh và tin rằng hành tung của hai đứa nó cho đến lúc này vẫn chưa bị phát giác.
Khẽ chạm vào người T iểu Long để ra hiệu, Quý ròm khom người xuống thậ trọng bò lại sát vách tường. T iểu Long lập tức thụp xuống sè sẹ bò theo.
Nhưng đến khi đụng phải vách tường, hai đứa lại ngồi im không nhúc nhích. Lúc này Quý ròm và T iểu Long đang ở ngay dưới khung cửa sổ không cánh, một
vị trí quan sát cực kỳ thuận lợi, nhưng tim đang đập loạn, chẳng đứa nào nghĩ đến chuyện nhỏm dậy ngóc đầu dòm ngó.
Mãi một lúc, T iểu Long sốt ruột huých vai bạn, lào khào:
- Sao mày?
- Sao cái gì?
- Chẳng lẽ ngồi hoài ở đây?
Quý ròm nuốt nước bọt:
- Ðể từ từ tao tính!
- T ính gì tính lẹ lẹ lên! - T iểu Long nhăn nhó - Ðợi lâu quá không khéo thằng Lượm lại chạy về xóm hét ầm lên thì khốn!
Lời nhắc nhở của T iểu Long làm Quý ròm giật thót. Nó đưa cặp mắt phân vân ngước nhìn khung cửa sổ trên đầu. Khung cửa sổ tối om om, bất trắc và đe dọa.
Chắc chắn bọn cướp đang mai phục ở phía sau! - Quý ròm thầm nghĩ - Nếu mình và T iểu Long liều mình thò đầu lên hẳn sẽ lãnh ngay một phát đạn vào giữa
mặt không sai! Nhưng chẳng lẽ cứ ngồi hóa đá ở đây? T iểu Long nói đúng, nếu mình không nhanh chóng điều tra ra bí mật của bọn cướp và quay trở xuống,
chắc chắn thằng Lượm sẽ lo sốt vó và vội vã tót về làng phi báo. Ðến lúc đó, thấy người làng đốt đuốc rùng rùng kéo lên đây, bọn cướp sẽ nhanh chân tẩu
thoát. Và mọi chuyện thế là hỏng bét bè be!
T ính lợi tính hại một hồi, Quý ròm khều T iểu
Long:
- T ụi mình đi!
- Ði đâu?
- Vòng ra phía sau!
Nói xong, Quý ròm lồm cồm bò nhích qua một bên và từ từ nhỏm người dậy, đứng nép bên cạnh cửa sổ. T iểu Long lập tức làm theo y hệt.
Ðợi T iểu Long đứng lên, Quý ròm thò tay nắm lấy tay bạn. Nhưng khi hai đứa vừa dợm bước thì từ trong ngôi nhà hoang bỗng vẳng ra những tiếng rù rì như