KÍNH VẠN HOA - Trang 633

Chương 10/10

Phải chặn tay bọn cướp! Phải phá vỡ âm mưu của bọn chúng ngay từ trong trứng trước! Quý ròm nghe đầu mình sôi sục. Nhưng nó vẫn đủ tỉnh táo để bóp
chặt tay T iểu Long, đề phòng thằng này nổi máu anh hùng bay vọt vào cửa sổ. Xuất đầu lộ diện lúc này chỉ có chết cả nút!

T iếng nói bên trong lại vọng ra:

- Sớm muộn gì tụi mình cũng phải hành động... Vấn đề là phải bàn bạc thật kỹ và tính toán đúng thời điểm...

Lần này, Quý ròm giật bắn. Nó vừa nhận ra tiếng nói vừa rồi là của anh Sơn kỹ sư trên huyện. Hèn gì khi nãy nó nghe quen quen nhưng chưa nhận ra ai. Hóa
ra là anh Sơn. Bây giờ Quý ròm mới nhớ ra anh công tác ở xưởng phân bón, như vậy đích thị anh là kỹ sư

hóa học. Chính anh là người am hiểu đặc tính và phản ứng của các hóa chất và anh đã sử dụng chúng một cách thuần thục để tạo ra những ngọn lửa ma quái
vào những tối thứ bảy. Anh muốn dân làng sợ hãi mà tránh xa sào huyệt của anh và đồng bọn. Anh Sơn là kẻ cướp. T hật không ngờ! Quý ròm thở dài và quay
qua T iểu Long. Nhưng T iểu Long dường như cũng vừa phát giác ra chuyện động trời đó. Quý ròm vừa ngoảnh đầu sang chưa kịp thì thầm đã thấy T iểu Long
sửng sốt giương mắt nhìn mình. Hai đứa khẽ gật đầu rồi quay lại kê tai vào sát cửa sổ, nghe tiếp.

Bây giờ là giọng một người khác. Một người con gái. Và một lần nữa, T iểu Long và Quý ròm lại chưng hửng. T ụi nó nghe rõ mồn một giọng chị Cam:

-... Kéo dài như thế này bất tiện lắm... Nhỡ xảy ra chuyện gì... Chừng nào bắt đầu anh phải nói dứt khoát...

Dĩ nhiên không cần chứng kiến tận mắt, chúng ta cũng biết T iểu Long và Quý ròm kinh ngạc đến là chừng nào. Việc phát hiện anh Sơn là kẻ cướp khiến hai
đứa trẻ bàng hoàng chỉ một thì việc phát hiện ra chị Cam cũng là kẻ cướp làm tụi nó bàng hoàng gấp mười lần. T hế ra chị thằng Dế Lửa cũng cùng một bọn! -
Quý ròm cay đắng nhủ bụng - Lạ thật! T rong khi chị nom hiền lành thế kia!

Quý ròm và T iểu Long rất có cảm tình với chị em thằng Dế Lửa. Nhưng sự việc đã đến nước này, tụi nó chẳng biết làm sao bào chữa cho chị. Mà nếu muốn
bào chữa cũng chẳng có cách. Chứng cớ đã bày ra rành rành trước mắt, không chối vào đâu được! T hì ra việc chị Cam và anh Sơn kẻ trước người sau phịa ra
chuyện bị ma giấu trên đồi Cắt Cỏ là một âm mưu đã bàn tính từ trước! T hế mà bọn trẻ trong làng lại tin lấy tin để! Nhưng cũng chả trách gì tụi nó, ngay cả
người lớn như thím Năm Sang cũng bị lừa đó thôi! Quý ròm bần thần nghĩ

ngợi và như để đè nén nỗi xúc động bất ngờ, nó khẽ vỗ vỗ lên cánh tay T iểu Long, ý bảo: Sự đời là thế, chẳng làm sao lường trước được!

Như hiểu ý bạn, T iểu Long cũng thò tay vỗ vỗ lên lưng Quý ròm. Nhưng hai đứa mới vỗ qua vỗ lại chừng hai, ba cái đã lập tức dừng ngay lại. T ừ trong ngôi
nhà hoang đột ngột vọng ra tiếng thút thít.

Mặt hai đứa bất giác ngẩn ra khi nhận ra đó là tiếng khóc của chị Cam. Chúng như không tin vào tai mình. Kẻ cướp gì lại khóc? T rong những bộ phim mà hai
đứa từng xem, bọn cướp khi không hài lòng nhau về chuyện gì, chúng thường rút súng ra "pằng, pằng" hoặc bét nhất cũng xông vào ấu đả đến bươu đầu sứt
trán, chứ chẳng bao giờ thèm khóc. Nếu đụng một tí là nhè ra, nước mắt nước mũi tèm lem, thì làm kẻ cướp thế quái nào được!

Vậy mà chị Cam đã khóc. Không những khóc, chị còn sụt sịt: