KÍNH VẠN HOA - Trang 634

- Chẳng lẽ tụi mình cứ hẹn hò hoài ở chỗ tối tăm ẩm thấp này?

- Hoài đâu mà hoài! - Giọng anh Sơn phân bua

- Chỉ những ngày thứ bảy anh về làng, em mới phải đến đây thôi! Mỗi tuần có một lần chứ mấy!

- Nhưng em đã chán cảnh giả ma giả quỷ này lắm rồi! Lại cứ phải luôn miệng nói dối!

- Em gắng chịu đựng thêm một thời gian nữa thôi! - Anh Sơn an ủi chị Cam - Chẳng bao lâu nữa chúng ta sẽ được sống bên nhau suốt đời!

Lúc này, gió bỗng dịu đi nên những lời tỉ tê của hai kẻ bên trong vọng đến tai hai kẻ nấp bên ngoài không sót một lời. Và một lần nữa, T iểu Long và Quý ròm
lại ngỡ ngàng đưa mắt nhìn nhau. Chỉ trong vòng chưa đầy hai tiếng đồng hồ, hai đứa đã đi hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. T hế ra anh Sơn và chị
Cam không phải là kẻ cướp. Họ hẹn hò nhau đến đây chỉ

để bày tỏ những chuyện riêng tư. Mà những chuyện riêng tư của họ cũng bí hiểm không kém những lời đồn đãi về lũ ma đốt đèn bày tiệc. T ại sao họ không
hẹn nhau ở một nơi nào mà phải dắt díu đến chốn khỉ ho cò gáy này? Và anh Sơn nữa, tại sao đã có vợ con êm ấm rồi, anh lại còn tìm cách gặp gỡ chị Cam và
hứa hẹn sẽ sống chung suốt đời với chị?

Hàng trăm câu hỏi hiện ra trong đầu óc non nớt của T iểu Long và Quý ròm. T uy hai đứa trẻ chẳng hiểu lắm về chuyện người lớn nhưng những hành động bất
thường của anh Sơn và chị Cam đủ gieo vào lòng chúng bao nhiêu nỗi nghi ngờ.

Nhưng T iểu Long và Quý ròm chẳng phải thắc mắc lâu. Chị Cam lại lên tiếng:

- T heo em, anh cứ kêu ba mẹ anh đem trầu cau đến nói chuyện với ba mẹ em...

- Anh đã bảo không được mà! - Anh Sơn ngắt

lời, giọng nóng nảy.

- Sao lại không được! - Chị Cam vẫn khăng khăng - Anh chưa có vợ, em chưa có chồng, chúng mình thương nhau thì có gì là sai trái?

Anh Sơn tặc lưỡi:

- Anh đã bảo với em bao nhiêu lần rồi! Ba mẹ anh hiện nay muốn anh thành hôn với một cô gái con của một người bạn cũ trên huyện. Vì vậy, nếu anh nói ra
chuyện anh với em, chắc chắn ba mẹ anh sẽ phản đối!

Ngừng một lát, anh Sơn nói tiếp:

- Chỉ có cách như anh bàn với em. Ðợi dịp thuận tiện, anh và em sẽ trốn đi thật xa. Ðến khi đã thành vợ thành chồng rồi, tụi mình quay về. Lúc đó chẳng ai
cản trở gì được nữa!

- Nhưng đợi lâu quá, em sợ! - Chị Cam khi nãy đã nín, bây giờ lại bắt đầu thút thít - Lên đây hoài thế nào người ta cũng biết!