KÍNH VẠN HOA - Trang 644

- Tao xạo mày làm gì!

Biết tính Quý ròm, T iểu Long không buồn tranh cãi. Nó quay trở lại đề tài chính:

- T heo mày, bài vè này có hiệu quả không?

- T ất nhiên! - Quý ròm đáp đầy vẻ tự tin - Một khi bài vè này được truyền tụng, anh Sơn chắc chắn sẽ chột dạ rút lui. Nếu không, chị Cam cũng sẽ vặn vẹo
ảnh tới nơi tới chốn.

- T hế nếu ảnh chối? - T iểu Long vẫn chưa an tâm.

Quý ròm thản nhiên:

- T hì chị Cam sẽ không để yên! Chị sẽ lên huyện tìm hiểu sự thật!

Nghe Quý ròm nói chắc như cua gạch, T iểu Long tuy vẫn còn nghi hoặc nhưng nó không hỏi nữa. Suốt từ lúc đó cho đến khi về tới thành phố, nó cứ ngồi gật
gà gật gù, không hiểu do nó thấm thía cái kế hoạch kỳ diệu của Quý ròm hay do xe chạy lắc lư, dằn xóc.

T hực ra lúc đó, T iểu Long vẫn ở trong tâm trạng nửa tin nửa ngờ. Phải đợi đến ba tuần

sau, khi nhận được thư của thằng Lượm ở ngoài quê gửi vô, thì nó mới phục Quý ròm sát đất.

Sau những lời thăm hỏi thông thường, ở cuối thư thằng Lượm viết:

"Bài vè trừ tà ma của anh Quý hóa ra cực kỳ linh nghiệm. Sau khi được em dạy bài vè, mấy đứa trong làng đi đâu cũng hát. Và tụi nó nghêu ngao chừng mười
ngày thì bọn quỷ trong ngôi nhà hoang dắt nhau đi đâu mất biến. Hai tối thứ bảy gần đây, chẳng thấy chúng đốt đèn bày tiệc trên đồi Cắt Cỏ nữa. Chiều hôm
qua, tụi em đã bắt đầu cho bò vào ăn ở vạt cỏ sát chân đồi..."

Lời lẽ của Lượm đầy phấn khởi. T iểu Long và Quý ròm đọc thư cũng phấn khởi lây. Ðặc biệt là Quý ròm, nó càng đọc càng khoái tít mắt.

Nhưng đọc tới đoạn tiếp theo thì miệng Quý ròm bỗng mếu xệch:

"Bây giờ thì mọi người đều biết anh Quý là tác giả bài vè, mặc dù em giấu biến chuyện tụi anh mò lên đồi Cắt Cỏ. T iếng tăm anh Quý hiện nay nổi như cồn, cả
huyện đều biết. Làng bên cạnh có người qua nhờ ba mẹ em mời "pháp sư" Quý về trừ tà ma giúp học. Nghe nói làng này cũng nhiều ma lắm..."

T rong khi Quý ròm dở khóc dở cười, mặt nhăn mày nhó thì T iểu Long vỗ tay cười hích hích:

- Ăn mừng đi chứ mày! T ừ "nhà ảo thuật" được cất nhắc lên làm "pháp sư" xe ra thời vận của mày lên vùn vụt như diều đấy chứ!

Nguyễn Nhật Ánh