Kính Vạn Hoa 10: Cô Giáo Trinh
Chương 1
- Đùa vô duyên! – Nhỏ Hạnh nhăn mặt.
- Có Hạnh vô duyên thì có. – Quý ròm cãi lại – Bọn này nghỉ học gần một tuần, sáng nay mới ló đầu vô lớp, làm sao mà biết được mà Hạnh hỏi?
Nhỏ Hạnh dường như cũng nhận ra câu hỏi cắc cớ của mình, liền mỉm cười làm hoà:
- Ừ hén!
Rồi nó nghiêm giọng thông báo:
- T hứ Sáu vừa rồi, toàn bộ sổ sách và giáo án của cô đã bị mất sạch.
T iết lộ của nhỏ Hạnh làm T iểu Long và Quý ròm tái mặt:
- T hật không?
- T hật! – Nhỏ Hạnh đẩy gọng kính trên sống mũi – Bây giờ, mỗi khi đến lớp, cô phải soạn bài lại từ đầu, khổ ơi là khổ!
Quý ròm chớp mắt:
- Sổ sách của cô để đâu mà mất?
- T hì để ở nhà chứ đâu. T iểu Long ngơ ngác:
- Để ở nhà mà mất? Nhỏ Hạnh nhún vai:
- Chính để ở nhà mới dễ mất. Bọn trộm lẻn vào khoắng một phát là sạch sành sanh ngay.
T iểu Long quẹt mũi:
- Chứ hai đứa con của cô đâu?
- T ụi nó đi học.
Quý ròm nhíu mày:
- T hế ngoài sổ sách và giáo án, bọn trộm còn lấy đi món gì nữa không?