KÍNH VẠN HOA - Trang 785

ngơ ngác nhìn mình.

- Không sao đâu! - Văn Châu bình tĩnh nói - Những cuốn sổ đó trưa mai mình sẽ lấy lại!

- T rưa mai? - T iểu Long há hốc miệng.

Văn Châu chưa kịp trả lời thì Mạnh đã reo lên:

- Ðúng rồi, trưa mai! Khi nãy thằng Bò T rổng chả bảo tụi học trò trưa mai đem tiền đến góc đường để chuộc lại hai cuốn sổ là gì!

- T hế thì đành phải đợi đến trưa mai vậy!

Cuối cùng, Quý ròm nhún vai nói, và nó khoát tay:

- T ụi mình về!

Nhưng bọn trẻ vừa nhích chân dơm bước thì sau lưng chợt có tiếng gọi giật:

- Khoan đã mấy cậu!

Bọn Quý ròm quay lại nhìn người chủ quán

- Có chuyện gì thế bác?

- Các cậu chưa trả tiền nước! Quý ròm thoắt ngẩn ngơ:

- Chắc bác nhớ nhầm hay sao! Nãy giờ tụi cháu có uống nước đâu!

- T hì các cậu không uống - chủ quán gãi đầu - nhưng khách của tôi đang uống, chưa kịp trả tiền, các cậu đã đuổi họ chạy mất...

T ình huống bất ngờ khiến mặt mày bọn trẻ méo xệch. Và sau chớp mắt sững sờ, đứa nào đứa nấy không hẹn mà cùng đưa tay lên.

Văn Châu đưa tay vô túi, thằng Mạnh đưa tay gãi má, T iểu Long đưa tay quẹt mũi. Còn Quý ròm thì đưa tay vỗ vỗ trán, miệng làu bàu:

- T ruy lùng nhóm Hải Âu thì được mời ăn mời uống thỏa thuê, còn truy lùng tụi Chim Ưng

này lại phải è cổ ra trả tiền ăn tiền uống cho chúng, thật tức chết đi được!

Nguyễn Nhật Ánh