KÍNH VẠN HOA - Trang 820

Chương 6/10

T iểu Long không phải là một đứa nhận xét tinh tường. Nhưng lần này nó nói trúng phóc.

Mặt mày Bò Lục lúc đặt chân qua ngưỡng cửa trông nháo nhác cứ như quạ vào chuồng lợn chứ không phải là thằng Bò Lục vào nhà.

T hậm chí khi đã vào hẳn trong nhà rồi, cặp mắt cứ láo liên dòm quanh dòm quất.

- T hôi đừng có trông ngang liếc ngửa nữa! Dì ở đây nè!

T iếng dì nó thình lình phát ra từ chỗ cửa ngách làm nó giật bắn.

- Dì làm cháu hết hồn! - Bò Lục càu nhàu.

- Ðừng đổ lỗi cho dì! Nếu cháu không làm gì sai quấy thì chẳng việc gì cháu phải hết hồn!

- Sao dì lại nói thế? - Bò Lục chớp chớp mắt, cố làm ra vẻ ngơ ngác - Cháu có làm chuyện gì sai quấy đâu!

- Lại còn chối nữa! - Ðang tươi cười, dì nó bất thần nghiêm mặt lại - T hế nếu không phải cháu thì ai đã đánh thó chiếc mâm đồng trong nhà?

- Làm sao cháu biết được!

Bò Lục kêu lên bằng giọng oan ức.

- Hừ! Không biết!

- Cháu không biết thật mà! - Bò Lục chà tay lên mũi - Hay dì cho ai mượn mà dì quên rồi!

Không thấy dì đáp, Bò Lục lại thấp thỏm gãi đầu:

- Nếu không vậy thì có thể ăn trộm đã vào nhà ta!

Dì nó gật gù:

- So với chuyện đem cho mượn, giả thuyết này xem ra hợp lý hơn!

- T hấy chưa! - Bò Lục mừng rơn khi thấy dì tán đồng nhận định của mình - T hế mà dì cứ nghi oan cho cháu! Dứt khoát là kẻ trộm đã vào nhà mà mình
không biết!

- Ðúng thế! - Dì nó thừa nhận - T hừa lúc mình ngủ mê, kẻ trộm khôn ngoan đã lẻn vào đem chiếc mâm đồng ra khỏi nhà!

Mặt Bò Lục tươi như hoa: