KÍNH VẠN HOA - Trang 823

- Bán chiếc mâm để đóng tiền học thêm?

- T hì thế!

- T hế sao cháu không hỏi tiền dì mà lại hành động vụng trộm như vậy?

- T ại cháu không muốn dì phải lo lắng cho cháu! - Giọng Bò Lục hiền như bụt.

- Chà, chà, thương dì ghê nhỉ! - Dì nó nói, chả rõ có tin lời nó hay không.

Bò Lục lại gãi gãi tai và nhè nhẹ thở ra, cảm thấy đã sắp sửa thoát nạn.

Nhưng dì nó không để cho nó mừng lâu. Dì nó nghiêm mặt:

- Ðóng tiền học sao giờ này mới mò về nhà? Người ta nhốt cháu từ sáng đến giờ trên trường hay sao?

- Dì chả biết gì hết! - Bò Lục nhăn mặt, dĩ nhiên là chẳng phải oan ức gì mà chính là cố kéo dài thời gian để nghĩ cách chạy tội - Ðóng tiền xong, cháu phải đi
học ngay chứ bộ! Rồi một giờ chiều cháu lại phải trở vào lớp học tiếp, cháu đâu thể chạy về nhà ăn cơm được!

- Cháu siêng học tự bao giờ thế?

Dì nó hỏi, bán tín bán nghi. Rồi quét mắt khắp người nó như để tìm xem sơ hở của nó nằm ở đâu trên người, dì nó hừ mũi, giọng đắc thắng:

- T hế tập vở của cháu đâu? Dì chưa từng thấy ai đi học mà không mang theo tập vở bao giờ!

- T ập vở hả?

Bò Lục lúng túng, nó không ngờ dì nó lại xoi mói từng li từng tí như thế. Nhưng Bò Lục không phải là đứa chậm chạp. Ngay lập tức nó nghĩ ra được một kế,
liền vò vò đầu:

- Chết rồi! Dì hỏi cháu mới nhớ! Khi nãy ghé chơi nhà bạn, cháu để quên tập vở ở đằng đó rồi! Ðể cháu chạy đi lấy!

Nói xong, không để cho dì nó kịp vặn vẹo, Bò Lục lập tức quay mình phóng vù ra cửa, bộ tich hối hả còn hơn chạy giặc.

Nhưng ý đồ "đào tẩu" của Bò Lục nhanh chóng bị phá sản.

Vừa bước chân qua khỏi cửa, nhác thấy bọn Quý ròm đang đứng lủ khủ ngay trước nhà, Bò Lục bỗng chết trân. Cuộc đụng đầu bất ngờ này khiến cặp mắt nó
trợn tròn, đôi môi mấp máy một hồi mới gắng gượng lắp bắp:

- T ụi mày muốn gì đây? Quý ròm mỉm cười:

- T ụi tao muốn tới thăm mày!