T hái độ của Quý ròm khiến Bò Lục càng thêm hoang mang. T rong khi nó chưa biết phải ứng phó như thế nào trước tình huống gay cấn này thì dì nó đã lẹp
xẹp bước ra.
T hấy vậy, Bò Lục càng hãi. T hế này thì hỏng bét! Bọn này mà nói huỵch toẹt chuyện mình cấu kết với Dũng Cò trấn lột tụi học trò thì mình chỉ có chết với
dì!
Dì của Bò Lục không biết cháu mình sắp xỉu
tới nơi. Dì vui vẻ bảo bọn Quý ròm:
- Các cháu vào nhà chơi đi!
Rõ ràng dì tưởng bọn Quý ròm là bạn học của cháu mình. Nhất là sự xuất hiện của bọn Quý ròm lại tình cờ trùng hợp với câu nói dối của Bò Lục. Nó vừa bảo
nó chơi ở nhà bạn thì bạn nó đã kéo tới tìm nó.
T rước lời mời niềm nở của dì Bò Lục, bọn Quý ròm đành đưa mắt nhìn nhau và rụt rè bước vào nhà. T heo sau là Bò Lục, mặt mày như đưa đám.
- Các cháu là bạn học với Bửu phải không? - Dì
Bò Lục tươi cười hỏi nhỏ Hạnh.
- Dạ! - Nhỏ Hạnh cúi đầu đáp, bụng nghĩ: thì ra tên của Bò Lục là Bửu.
- T hế sáng nay các cháu có đóng tiền học thêm không?
Câu hỏi của dì Bò Lục làm nhỏ Hạnh ngớ người ra. Nó ngần ngừ nhìn sang Bò Lục, thấy thằng này đang nhìn lại nó, ánh mắt lộ vẻ cầu khẩn, liền gật đầu:
- Dạ, có ạ!
Dì Bò Lục thở phào:
- T hế mà dì lại nghi oan cho thằng Bửu! Hoá ra nó bán chiếc mâm đồng để đóng tiền học thêm thật!
Rồi quay sang Bò Lục, dì trách:
- Lần sau những chuyện như vậy, cháu phải nói với dì. Dì sẽ kiếm tiền đóng cho cháu. Ðừng lén lấy đồ đạc trong nhà đi bán như vậy nữa, nhớ chưa!
- Dạ, nhớ!
Bò Lục lí nhí đáp, miệng nó trả lời dì nhưng ánh mắt lại nhìn nhỏ Hạnh với vẻ biết ơn.
- T hôi, cháu đi theo các bạn lấy tập về đi!