LÁ NẰM TRONG LÁ - Trang 69

tôi lé mắt.

Tự dưng tôi bật cười khẽ và trong khi tôi cố tưởng tượng thi sĩ Trầm

Mặc Tử và nàng thơ của nó đang làm gì trong đống rơm (và có đúng là “chỉ

trò chuyện như ở trên lớp” hay không!) thì tôi bỗng tròn xoe mắt khi thấy

Hòa thình lình hiện ra trước mặt tôi.

- Về! – Hòa gọn lỏn, giọng kém vui.

- Sao mày chui ra sớm thế? – Tôi chớp mắt, ngẩn ngơ. – Hai đứa mày

gây gổ chuyện gì à?

- Tao có gặp được nó đâu! – Giọng Hòa vẫn quàu quạu.

Tôi ngớ ra một lát, rồi như chợt hiểu liền gật gù chia xẻ:

- Bọn con gái là thế! Thỉnh thoảng hứng lên lại cho mình leo cây! Nó bắt

mình chui vô chui ra như…

Tôi kịp tốp lại chữ “chó” đúng phút chót, nhưng tôi biết ngay cả khi tôi

dán miệng kịp thời, một đứa kém thông minh đến mấy cũng biết tỏng tôi sắp

sửa phun ra chữ gì. Tôi khẽ liếc Hòa, nơm nớp chờ nó phồng mang lên.

Nhưng Hòa dường như đang để trọn đầu óc vào chuyện buồn bực vừa xảy ra

nên không để ý đến lối so sánh bất nhã của tôi.

- Tao có chui vô được đâu. – Hòa khụt khịt mũi.

- Ủa! Thế…

Hòa nhún vai, như hiểu tôi định hỏi g

- Tao vừa vạch rào đã đụng ngay ông già nó.

- Ối! – Tôi đưa tay bụm mặt, như không dám nhìn thẳng vào những gì

xảy ra sau đó mà tôi nghĩ chắc là rất tồi tệ.

- Tình cờ thôi! – Hòa tặc lưỡi – Ổng ra chỗ hàng rào đi tiểu.

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.