LẠNH LÙNG HAY ÔN NHU (ĐAM TỨ TUYỆT) - Trang 298

- Cha tôi. - Dương Đình Phong cũng không có ý định nghe máy, lại bị

hắn hất cằm chỉ vào điện thoại kêu.

- Cậu nghe đi.

Dương Đình Phong hừ lạnh, bất đắc dĩ đưa máy lên nghe, đầu dây bên

kia truyền đến thanh âm già nua của Dương Đình Viễn.

- Cha đã có mặt ở Đài Loan, buổi tối con tới đón cha được không?

Mạch Quai ngồi ở đối diện thấy sắc mặt Dương Đình Phong lạnh như

băng, miệng mút mút đôi đũa, chớp mắt nhìn y, thều thào nói.

- Có chuyện gì vậy?

Dương Đình Phong chỉ lắc đầu, đứng dậy đi xuống nhà bếp.

- Ở đâu?

- Con cứ tới nhà hàng Y, hôm nay chúng ta có buổi hẹn với gia đình

của Nhã Đình, con phải có mặt đấy.

- Không phải con đã nói với cha rồi sao? - Lạnh lùng thở một tiếng,

Dương Đình Phong kìm giọng nói.

- Cha không cần biết. Đúng 7 giờ tối nay có mặt, chúng ta sẽ gặp nhau

ở đó.

Còn đang toan tính cúp máy, Dương Đình Phong chợt nghe thấy thanh

âm lạnh lùng của phụ thân.

- Còn nữa, cấm mang cậu ta theo!

Tít tít.