Tự nhủ, chắc mình vẽ nhiều tới chóng cả mặt rồi chăng? Mà không, mùi
bạc hà càng lúc càng mạnh, má cô cũng cảm nhận được hơi thở nhè nhẹ.
Ngước lên, thấy tay cậu đang vẽ thoăn thoắt.
Sau khi quan sát, đánh giá, Hà Nguyệt Dương rút ra được kết luận vô
cùng thâm sâu: “Vũ Huỳnh Phong bị điên!”
Đúng rồi, đúng là bị điên rồi. Diện tích dài như thế, muốn giúp sao
không chia mỗi người một nửa, đằng này lại đứng ngay sau cô, cái thân
khốn khổ của cô, sắp bị Vũ Phong và cái bảng chèn cho chết luôn rồi.
Cô vẽ hoa, cậu thêm lá, cô vẽ những chiếc nấm bé xinh màu nâu, cậu lại
thêm chiếc khác màu vàng, cô vẽ mặt trời, cậu điểm xuyết những đám
mây…
Cậu dùng tay trái, vâng, cô biết cậu thuận cả tay trái, nhưng cô cũng biết
cậu vẽ tay phải đẹp hơn nhiều, và tay trái của cậu còn đang bị đau…thế này
không là điên thì là gì?
Hà Nguyệt Dương thở dài, rồi lại chép miệng, có lẽ đợt vừa rồi, Phong
học quá nhiều, nên là thần kinh hơi bị ảnh hưởng rồi…
Xót cảm trào dâng trong lòng, cô kéo lấy tay cậu, giọng nhẹ nhàng:
-“Ngồi xuống đây tý…”
Vũ Phong nghe cô, ngồi xuống.
Nguyệt Dương lấy ra cái túi ban nãy, dùng bông và cồn cẩn thận lau
sạch cho Phong, cậu chăm chú nhìn cô, ánh mắt trìu mến…cảm giác đạt
được mục đích, nó sung sướng quá!!!
Dùng một miếng băng dán lên tay cậu, cô yên tâm trở lại công việc, dặn
dò: