LẼ NÀO EM KHÔNG BIẾT - Trang 431

-“Tôi xin lỗi, chắc tôi cũng chẳng đi tiễn cậu được đâu, nhìn thấy cậu

làm tôi phát buồn nôn…”

-“…”

Vũ Phong giật mình thức giấc. Cơn ác mộng đó, thật khủng khiếp. Mỗi

lần tỉnh dậy, anh đều trong trạng thái căng thẳng cực độ.

Bác sĩ cho anh thuốc an thần, anh ngủ ngon hơn. Nhưng anh lại muốn

gặp bóng dáng ấy, dù chỉ là trong mơ, rốt cuộc, thuốc để một xó.

Mười bốn năm, cô chưa từng đi xa như thế, chưa từng xa anh như thế…

Ngày đầu tiên cô đi, anh còn hận lắm, ghét lắm, tự thề với chính mình,

cả đời cũng không gặp lại đứa con gái làm mình đau lòng như thế, cả đời
cũng không.

Ngày thứ hai, anh mang ném toàn bộ đồ vật kỉ niệm giữa hai người…

Ngày thứ năm, có bà mẹ thấy con trai chạy xuống nhà hỏi:”U đổ rác rồi

hả?”. Bà vừa gật đầu, đã thấy nó vội vã lao ra xe rác ngoài ngõ, lục bới điên
khùng. Sau khi tìm được thứ cần tìm, nó ngồi ngoài đó, tối mới vào nhà.

Ngày thứ bảy, anh thấy mình ngu xuẩn. Tại sao phải nhớ về một người

mà không hề quan tâm gì tới mình, tại sao phải nhớ loại con gái đó? Anh
thấy mình bất hiếu, gia đình thì đang khó khăn, mà anh lại như vậy…

Ngày thứ mười, để trả nợ cho ba, không còn cách nào khác, anh chính

thức bước chân vào showbiz, lấy sự nghiệp, phụng dưỡng ba mẹ làm lẽ
sống.