LỊCH SỬ DÂN TỘC MỸ - Trang 221

Seminole bắt đầu cảm thấy mệt mỏi. Họ chỉ còn lại một nhóm người nhỏ
phải chống lại cả một quốc gia với nguồn lực khổng lồ. Họ đề xuất ngừng
bắn. Nhưng khi họ xuất hiện với lá cờ đề nghị ngừng bắn, họ lại bị bắt. Đến
năm 1837, Osceola xuất hiện với một lá cờ chấp nhận ngừng bắn, nhưng rồi
anh ta bị bắt giữ, bị nhốt vào trong cũi sắt, sau đó đã mắc bệnh và chết trong
tù. Cuộc chiến đến hồi kết thúc.

Trong khi đó, người Cherokee không đấu tranh vũ trang, mà làm theo cách
của riêng họ. Chính phủ lại tiếp tục áp dụng chiến thuật kinh điển là dùng
người Cherokee trị người Cherokee. áp lực gia tăng trong cộng động người
Cherokee – tờ báo của họ bị cấm phát hành, chính phủ của họ bị giải tán,
các nhà truyền giáo bị tống giam, đất đai của họ bị người da trắng xâu xé
thông qua trò chơi xổ số với giải thưởng là đất đai. Đến năm 1834, 700
người Cherokee, vốn đã mệt mỏi với việc tranh đấu đã đồng ý di chuyển
đến miền Tây; 81 người đã chết trên đường đi, bao gồm 45 trẻ em – chủ yếu
chết do bệnh sởi và dịch tả. Những người trong cuộc hành trình vượt
Mississippi lại phải chống chọi với bệnh dịch tả đang ở giai đoạn cao trào
và chỉ trong vòng một năm, một nửa trong số họ đã chết.

Năm 1836, tại vùng New Echota, Georgia, người Cherokee đã bị triệu tập
đến để ký một hiệp ước di dời, nhưng trong tổng số 17 nghìn người thì chưa
đến 500 người Cherokee tham dự. Bất chấp điều đó, hiệp ước vẫn được ký
kết. Thượng viện, bao gồm cả những thượng nghị sỹ miền Bắc từng lên
tiếng bảo vệ người Anh-điêng, cũng đã phải nhân nhượng phê chuẩn hiệp
ước đó, như lời Thượng nghị sỹ Edward Everett của bang Massachusetts đã
nói, “áp lực của hoàn cảnh… một bắt buộc khó khăn”. Người da trắng ở
Georgia càng thúc đẩy hơn nữa việc di dời của người Cherokee.

Chính phủ không trở mặt chống lại người Cherokee ngay lập tức. Tháng 4
năm 1838, Ralph Waldo Emerson gửi thư ngỏ đến Tổng thống Van Buren
bày tỏ sự căm phẫn đối với hiệp ước về di dời người Cherokee, lá thư cũng