LỊCH SỬ DÂN TỘC MỸ - Trang 629

quan tâm chính trị đối với nhà nước Do Thái ở Trung Đông làm gián đoạn,
nhưng tới thời điểm này, dầu mỏ vẫn được coi là quan trọng hơn.

Với việc quyền lực của nước Anh bị sụp đổ sau Chiến tranh thế giới thứ
hai, nước Mỹ đã sẵn sàng cho một cuộc đổi ngôi. Ngay từ khi cuộc chiến
mới bắt đầu, Hull đã tuyên bố:

Quyền lãnh đạo các mối quan hệ quốc tế mới về thương mại cũng như
những vấn đề kinh tế khác phần lớn sẽ được chuyển giao cho Hoa Kỳ nhờ
sức mạnh kinh tế vượt trội của chúng ta. Chúng ta nên giành lấy quyền lãnh
đạo này cùng trách nhiệm đi kèm với nó, chủ yếu để phục vụ cho lợi ích
quốc gia.

Trước khi chiến tranh kết thúc, giới cầm quyền đã lên kế hoạch phác thảo
lại trật tự kinh tế thế giới, dựa trên quan hệ đối tác giữa chính phủ và các
ngành kinh doanh lớn. Lloyd Gardner đã nói về Hopkins, cố vấn cấp cao
của Roosevelt – người đã tổ chức các chương trình cứu trợ trong Chính
sách kinh tế mới, như sau: “không một kẻ bảo thủ nào giỏi hơn Hopkins
trong việc đấu tranh cũng như bảo hộ cho đầu tư quốc tế”.

Nhà thơ Archibald McLeish, sau này giữ cương vị trợ lý Ngoại trưởng, đã
cực lực phê phán những điều ông thấy sau chiến tranh: “Với những gì đang
diễn ra, nền hòa bình mà chúng ta mong muốn xây dựng và có vẻ như đang
xây dựng, là một nền hòa bình của dầu mỏ, của vàng, của vận chuyển hàng
hóa, vì một nền hòa bình, nói ngắn gọn... không vì mục đích đạo đức hay
lợi ích của loài người...”

Trong chiến tranh, Anh và Mỹ đã cùng nhau xây dựng Quỹ Tiền tệ Quốc tế
(International Monetary Fund − IMF) nhằm điều tiết dòng lưu chuyển tiền
tệ của thế giới, do quyền biểu quyết tỷ lệ thuận với số vốn góp nên sự thống
trị của nước Mỹ được đảm bảo. Ngân hàng Tái thiết và Phát triển Quốc tế
(International Bank for Reconstruction and Development) cũng được thành