LIÊT TỬ VÀ DƯƠNG TỬ - Trang 157

đoạn kết là thay đổi.

[89]

Người ta dùng nhựa dính bôi vào đầu gậy, chấm vào cánh ve sầu là bắt

được nó.

[90]

Truyện này có chép trong thiên Đạt sinh của Trang tử.

[91]

Ý nói bọn nhà Nho, như ta nói bọn thầy Đồ.

[92]

Hạt dẻ: Trong Trang tử và Nam Hoa kinh, bài Tề vật luận 2, cụ NHL

ghi là “trái lật” và chú thích: “Nguyên văn chỉ có tam, tứ (ba, bốn), chứ
không nói rõ ba, bốn cái gì. Các bản dịch thường thêm ‘trái lật’: chataigne
hoặc ‘thăng’: một đơn vị đo lường cho dễ hiểu”. Trong Liệt tử, bản chữ
Hán cũng “chỉ có tam, tứ (ba, bốn)…”. (Goldfish).

[93]

Truyện này có chép trong thiên Tề vật luận của Trang tử.

[94]

Chỗ tế thần đất.

[95]

Truyện này, trong Cổ học tinh hoa, có nhan đề là Cảm tình. (Goldfish).

[96]

Tên Bốc Thương, đốc tín, cẩn thủ, hay bàn về những điều tinh vi.

[97]

Coi chú thích bài IV.1.

[98]

Tên là Đoan Mộc Tứ, có tài biện thuyết, thích buôn bán.

[99]

Tên là Trọng Do, cũng có tên là Quí Lộ, giỏi binh bị, tính quả cảm,

cương trực.

[100]

Tên là Chuyên Tôn Sư, tính ung dung, nhúng nhường.

[101]

Nguyên văn: bất năng phân; có sách dịch là không biết nghĩ lại. B.G.

dịch là: không biết tranh luận. Nhưng có sách lại bảo chữ phân đó chính là
chữ nhẫn (nhịn) in lầm.

[102]

Tức thái độ “vô khả, vô bất khả”.

[103]

Nguyên văn: thử kì sở dĩ sự ngô nhi bất nhị dã. Đường Kính Cảo chú

thích bất nhị là không có lòng ngờ gì cả. B.G. dịch là: không thờ một người
nào khác
. Có sách lại dịch là không có hai lòng.

[104]

Truyện này chép đúng như vậy trong Khổng tử gia ngữ.