LIÊT TỬ VÀ DƯƠNG TỬ - Trang 81


- Con muốn được nghỉ.

Trọng Ni bảo:

- Sống thì đâu có được nghỉ.

Tử Cống hỏi:

- Vậy thì con không có lúc nào được nghỉ sao?

- Có chứ. Nhìn những nắm mồ ngổn ngang cái thấp cái cao kia, chỗ nghỉ
ngơi đó.

Tử Cống bảo:

- Sự chết lớn thay, người quân tử chết là được nghỉ, kẻ tiểu nhân chết là hết,
không làm bậy được nữa.

Trọng Ni nói thêm:

- Tứ

[14]

, anh hiểu rồi đấy. Người ta đều biết sống là vui mà không biết

sống là khổ; biết già thì mỏi mệt mà không biết già là an nhàn; biết chết là
buồn mà không biết chết là nghỉ.

CHẾT LÀ VỀ

I.8

[15]

(Án Tử viết: Thiện tai!)


Án tử

[16]

nói: “Sáng suốt thay quan niệm của cổ nhân về cái chết: người