LỜI HỨA CỦA ANH LÀ BIỂN XANH CỦA EM - Trang 589

Cố Hoài Việt mặc quần áo bệnh nhân ở phía sau không khỏi cảm thán,

"Hiện tại em biết sao anh làm phẫu thuật mà anh phải gạt mẹ rồi chứ? Chỉ
có việc làm cho mẹ càng phải đau lòng thêm thôi."

Nghiêm Chân quay người liếc mắt nhìn anh một cái, Cố Hoài Việt cười

cười nhìn cô, "Em cũng có thể trở về, trong bệnh viện không thể có chỗ nào
thoải mái như ở nhà mình được."

"Cái này anh cũng đừng quản nữa đi, trước tiên nên đem vết thương của

anh tĩnh dưỡng cho tốt rồi nói sau." Nghiêm Chân vuốt vuốt ống tay áo của
áo, cầm tay của anh, "Trở về phòng bệnh đi, ngoài này lạnh lắm."

"Không lạnh." Anh mị mắt lại, lật ngược tay rồi nắm lấy tay cô, kéo cô

đến bên người, "Mỗi ngày nằm ở trong phòng bệnh cũng sắp mốc meo rồi,
giúp anh đi tản bộ đi?"

Nghiêm Chân nghiêng đầu, xem xét anh rồi mới nói, "Đi thì đi, nhưng

anh phải mặc thêm quần áo, chờ em một lát."

Cố Hoài Việt không giữ chặt cô, chỉ đành bất đắc dĩ nhìn bóng dáng của

cô. Loại bệnh nhân được chiếu cố thì quả đầu này đúng là thừa thật, nhưng
thật sự cũng là thống khổ xen lẫn vui vẻ a...

Hôm nay thời tiết ở thành phố B rất tốt, ánh mắt trời sáng lạn, chiếu lên

nỗi lo lăng u uẩn trên mỗi người. Cô đỡ anh, chậm rãi đi dạo ở trong hoa
viên.

"Mấy ngày hôm trước lão Lưu có đến thăm anh, nhưng khi đó anh còn

nghỉ ngơi, anh ấy cũng không cho em đánh thức em mà cũng rời đi ngay
sau đó." Nói xong Nghiêm Chân cười cười, "Lão Lưu nói trong sư đoàn còn
có rất nhiều người muốn tới thăm anh, nhưng sợ quấy rầy đến sự nghỉ ngơi
của anh nên mới để cho lão Lưu đại diện toàn quyền tới. Mua nhiều hoa quả
như vậy đến thăm anh, em cũng không biết để đâu cho hết, anh không thể
ăn bậy bạ nên em liền cống hiến toàn bộ cho bác sĩ Đồ rồi...."