LỜI HỨA CỦA BÓNG ĐÊM - Trang 191

Không khí như bốc hơi khỏi hai lá phổi của Brady. Nỗi kinh hoàng đổ ụp

xuống đầu anh như cơn sóng thần.

“Vợ tôi ư? Đừng kéo cô ấy vào những chuyện này! Cô ấy không hề liên

quan…”

Miệng con quái vật há to làm lộ ra hai chiếc răng nanh sáng loáng. Cặp

mắt trắng đã sáng lên, vẻ đắc ý chết chóc.

“Vậy thì thật khinh suất khi để cô ta lại một mình, ở tít trên đó, trong lúc

đang ngủ…”

Hắn bật cười, để lộ ra bản chất bẩn thỉu của một kẻ sung sướng trước nỗi

đau khổ của người khác.

Nhưng Brady không còn nghe thấy gì nữa.
Anh chạy.
Bằng tất cả sức lực.

Để cứu lấy vợ mình.