LỖI NHỊP TRÁI TIM - Trang 227

hoàn toàn mù tịt.

Bà Sảnh thả người xuống ghế than vãn :

- Không ở đâu bằng ở nhà mình, Đi năm non, bảy núi cũng muốn về nhà.
Thật là thoải mái dễ chịu. - Nói xong, bà nhìn quanh quất rồi hỏi - Vợ thằng
Dân mới đây chạy đâu rồi cà ?

Vừa lúc, Hạ bưng nước ra, nên trả lời :

- Dạ, con đây mẹ.

Bà vỗ trên mặt ghế sát bên mình :

- Con lại ngồi đây với mẹ, để xem con có thay đổi gì không. Thằng Dân có
chăm sóc cho con chu đáo không ?

Hạ liếc vội qua anh, bắt gặp anh cũng đang nhìn mình nhăn mặt rồi xen lời.

- COn là con mẹ hay cô ấy vậy ?

Bà trừng mắt với anh :

- Tội con, mẹ còn để đó.

Hạ vội lên tiếng :

- Dạ cũng bình thường thôi mẹ.

Bà nhìn Hạ phản đối :

- Bình thường sao được ? Mẹ thấy con ốm và xanh hơn thì có.