LỖI NHỊP TRÁI TIM - Trang 232

Nhắc đến chuyện đau lòng này, Hạ cúi đầu buồn hiu :

- Hạ cũng không biết nữa.

Vọng Thường nghe vừa thương vừa giận, anh hơi lớn tiếng :

- Vậy chúng mình công khai đi.

Hạ trợn mắt nhìn anh hoảng hốt :

- Không được đâu.

Thường tức giận thực sự :

- Tại sao ?

- Hạ đã nói rồi, chúng ta không thể đến với nhau được.

Vọng Thường nóng nảy :

- Lý do nào ngăn cản chúng ta ?

Hạ lựng khựng :

- Vì... Hạ... đã là vợ của anh ấy.

Vì không hiểu ý nghĩa sâu xa câu nói của Hạ, nên anh cười nhạt giọng gắt
gỏng :