LỮ ĐOÀN MÔNG ĐEN - Trang 44

- Đối với em thì rất cấp bách.

Định chắc lưỡi, bước lại giường rồi nói:

- Cô bé đừng có ráng nói to lắm. Cứ có bao nhiêu hơi, dùng bấy nhiêu. Tôi
đã đến sát bên giường rồi, nói khẽ cũng được.

- Em thấy cần ổn định lối xưng hô.

- Vậy mà cấp bách à ?

- Vâng, bởi đâu phải ra đó cho nó đẹp trong việc xử thế.

- Vậy cô bé muốn xưng hô thế nào?

- Xin ông đừng gọi em là cô bé nữa.

- Ô kê! Vậy còn gì nữa, người lớn ?

- Xin ông thương xót mà đừng mỉa mai.

- À không, tôi chỉ đùa thôi.

- Em chịu trách nhiệm về lỡ lầm của em. Em không bị ai gạt gẫm gì hết, thì
em không thể là một đứa bé.

- Đồng ý.

- Còn ông, thoạt tiên, em ngỡ ông là nhơn tình của chị em, nhưng em nghe
lõm bõm được vài câu đối thoại nên em biết rằng không phải thế.