LŨ MỤC ĐỒNG - Trang 50

— Đẹp quá ông ơi! – Mondo thốt lên. – Có một dãy núi, mặt trăng, một

người đang bắt tay, nửa vầng trăng, và một mặt trăng nữa. Sao lại có nhiều
mặt trăng thế ạ?

— Chúng nằm trong tên của cháu, thế thôi. – Ông già đáp. – Tên cháu

là như thế.

Ông thu lại các hòn đá.

— Thế còn ông? Trong tên của ông có gì ạ?

Ông già đưa ra các hòn đá, từng hòn một, và Mondo nhặt chúng, xếp

thành hàng trước mặt mình.

— Có một dãy núi.

— Phải, đó là nơi ta chào đời.

— Có một con ruồi.

— Có thể ta từng là một con ruồi, lâu lắm rồi, trước khi là một con

người.

— Có một người đang bước đi, một người lính.

— Ta từng đi lính.

— Có vầng trăng khuyết.

— Ta được sinh ra vào một đêm trăng khuyết.

— Một cái cào!

— Nó đây! – Ông già chỉ chiếc cào đặt trên bãi biển.

— Một cái cây bên dòng sông.

— Phải, có lẽ ta sẽ trở lại thành như thế sau khi chết đi, một cái cây bất

động trước một dòng sông đẹp đẽ.

— Học đọc thích thật ông ạ. – Mondo nói. – Cháu muốn biết tất cả các

chữ cái.

— Cháu sẽ viết nữa, cháu à. – Ông già nói.