LUẬT GIANG HỒ - Trang 317

— Tôi đi đến Paris. – Al Obaydi nói.

— Vào ngày hôm sau? – Vị Biện lý Chính phủ hỏi.

— Không, – Al Obaydi nói với vẻ do dự.

— Có lẽ vào ngày sau nữa? Hay là ngày sau đó nữa?

— Có lẽ vậy.

— Trong thời gian đó, chiếc tủ sắt đang trên đường tới Baghdad. Có đúng

thế không?

— Vâng, nhưng…

— Và ông cũng không thông báo cho bất cứ một ai? Cũng đúng như thế

phải không

Al Obaydi không trả lời.

— Cũng đúng như thế phải không? – Farrar lớn tiếng.

— Vâng, nhưng vẫn còn có đủ thời gian…

— Đủ thời gian để làm gì? – Vị Biện lý Chính phủ hỏi.

Đầu của Al Obaydi lại gục xuống.

— Để cho ông đến được nơi an toàn ở Toà Đại sứ của chúng ta tại Paris

chứ gì?

— Không, – Al Obaydi nói. – Tôi đã tiếp tục đi đến…

— Thế à? – Farrar nói. – Ông tiếp tục đi đến đâu?

Al Obaydi chợt nhận thức rằng mình đã rơi vào bẫy.

— Có lẽ đến Thuỵ Điển?

— Vâng. – Al Obaydi nói. – Nhưng chỉ vì…

— Ông đã kiểm tra chiếc tủ trên đường đi phải không? Hay là, như ông đã

nói với ông Thứ trưởng Ngoại giao, ông chỉ đi nghỉ phép?

— Không, nhưng… Vâng nhưng, không nhưng.…