hố khó có thể nhìn mặt nhau, vả lạicôkhôngthể hủy thanh danh của Tôn
Bằng, gia đình người ta cũng vừa mới yên ổn đượcmộtchút mà thôi.
“Lâm An Nhàn, em mà dám chạyanhsẽxuống túm em lên xe.” Quý
Văn Nghiêu tựa đầu vào kính xe, mở miệng cảnh cáo.
Lâm An Nhàn nghe thấy thế đương nhiên làkhôngdám chạy nữa, đành
lên xe Quý Văn Nghiêu.
“Gã đó cũng biết thức thời đó chứ, cái này cho em.”nóixong
nhétmộtcái hộp vào tay Lâm An Nhàn.
Lâm An Nhàn mở ra thấy bên trong lấp lánh sợi lắc bằng bạch kim,
lập tức khép lại đặt sang bên cạnhkhôngchút suy nghĩ: “Tôikhôngcần.”
“Vậy gã kia đưa, sao em lại nhận?”
“Đó là vợ cậu ta tặng tôi, kiểu có qua có lại thôi.” Lâm An Nhàn bình
tĩnh trả lời.
“Đây cũng là tình bạn bè thôi, em giữđi.”
Lâm An Nhàn lạinói: “Bạn bè?anhthôiđi, tôinóikhôngcần
làkhôngcần!”
Quý Văn Nghiêu cũngkhônggiận, cườinói: “Emnóichúng takhôngphải
bạn bè, vậy quan hệ của chúng ta là gì, người tình cũ? Hay em thíchanhgọi
là chị dâu?”
“Ai là tình nhân cũ củaanh, ănnóilung tung!” Lâm An Nhàn có chút
hổn hển.
Quý Văn Nghiêu cười màkhôngnói, Lâm An Nhàn cũng im lặng.