MA SÓI - Trang 206

— Cái anh đó, anh Adamsberg đó, anh ấy có thể gỡ bí cho chúng ta ư?

Anh ấy có thế lực lắm hả?

— Anh ấy rất giỏi, tôi đã nói với cậu rồi.

— Chị có thể gọi cho anh ấy ư? Chị biết cách liên lạc với anh ấy hả?

— Tôi không có ý định tìm cách gặp anh ấy.

Soliman nhìn Camille chằm chằm, ngạc nhiên.

— Vậy tại sao chị lại kể về viên cảnh sát đó cho tôi?

— Tại vì cậu hỏi tôi.

— Vậy tại sao chị không muốn gặp anh ấy?

— Tại vì tôi không muốn biết tin gì về anh ấy.

— Thật vậy sao? Tại sao lại không? Anh ấy là một tên đểu hả?

— Không.

— Hay là một kẻ ngu ngốc?

Camille lại nhún vai lần nữa. Cô đưa đi đưa lại ngón tay qua ngọn lửa tỏa

ra từ những ngọn nến.

— Thế rồi sao? Soliman hỏi. Tại sao chị lại không muốn biết tin gì về anh

ấy?

— Tôi đã nói với cậu rồi. Vì anh ấy đặc biệt.

— Đừng có bắt phải nhắc lại, ông Canh Đêm nói.

Soliman đứng lên, tuyệt vọng.