MA SÓI - Trang 300

— Em không thích những câu chuyện của anh lắm.

— Chuyên này không tồi đâu.

— Dù sao thì em vẫn cảnh giác.

— Em có lý.

***

Khi Soliman gọi qua tấm bạt thì cũng là hơn mười giờ sáng.

— Camille, chàng thanh niên gọi. Trời ơi, chị dậy đi chứ. Cảnh sát trưởng

đi rồi.

— Thế cậu muốn tôi phải làm gì? Camille nói.

— Lại đây đi! Soliman hét lên.

Chàng thanh niên ở trong trạng thái báo động. Camille mặc quần áo và đi

bốt vào rồi ra ngoài gặp cậu, bên cạnh cái thùng gỗ.

— Dù sao thì hắn cũng đã đến, Soliman nói. Mà không ai nhìn thấy hắn

cả. Cả cái ô tô của hắn nữa chứ.

— Cậu nói về ai vậy?

— Về Massart chứ ai, mẹ kiếp! Chị không hiểu ư?

— Hắn tấn công ư?

— Hắn đã giết một người đêm qua, Camille ạ.

— Mẹ kiếp, Camille thở hắt ra.