MA SÓI - Trang 313

Con người không thích màn đêm. Cậu có biết suốt đời mình, tôi đã gặp bao
nhiêu người đi dạo ban đêm không? Hai người.

— Ai vậy?

— Tôi và một người khác cùng làng, ở vùng Pyrénées. Anh ta tên là

Raymond. - Tiếp đó? ông Canh Đêm hỏi, đuổi Raymond đi bằng một cái
hất tay.

— Tiếp đó, không có một mối liên hệ nào với Deguy và Semot, cũng

không một lý do để gặp Massart. Nhưng có một điều khác, ở cái ông
Hellouin này, Adamsberg nói thêm vẻ suy tư.

Ông Canh Đêm cuốn ba điếu thuốc trên gối. Ông liếm miếng giấy, dán lại,

đưa cho Soliman và Camille.

— Ít ra có một người muốn giết ông ta, Adamsberg nói tiếp. Trong cuộc

đời một người thì điều này không hay xảy ra lắm.

— Có liên quan gì đến Massart không? Soliman hỏi.

— Chuyện dài lắm, Adamsberg nói, không trả lời.

Một câu chuyện tầm thường và bần tiện khiến tôi quan tâm. Chuyện xảy

ra cách đây hai mươi lăm năm ở Mỹ.

— Massart chưa bao giờ đặt chân đến đó, ông Canh Đêm nói.

— Dù sao thì tôi vẫn quan tâm, Adamsberg đáp lời.

Anh dùng tay trái lục trong túi, lấy ra hai viên thuốc rồi uống chúng cùng

một ngụm rượu.

— Cho tay tôi, anh giải thích.