MẶT TRĂNG VÀ ĐỒNG SÁU XU - Trang 112

- Tôi không định bán bức nào.

- Ông sinh sống khá chứ? - Tôi mỉm cười hỏi.

Ông cười khúc khích.

- Tôi có vẻ thế à?

- Trông ông gần như chết đói.

- Tôi gần như chết đói thật.

- Nào, chúng ta dùng một chút gì cho bữa tối chứ?

- Sao anh mời tôi thế?

- Không phải vì lòng bác ái đâu, - tôi lãnh đạm đáp. - Thật ra tôi chẳng

quan tâm chút nào về chuyện ông có chết đói hay không.

Đôi mắt của ông ta lại sáng lên.

- Vậy thì đi nào. - Ông ta vừa nói vừa đứng dậy. - Tôi muốn có một bữa

ăn tươm tất.