MÁU THỜI GIAN - Trang 268

Béatrice uống nốt cốc rượu.
“Khiếp quá…”
Chị đưa tay xoa lưng cô bạn gái.
“Em phải đi đây,” Marion nói.
“Em có muốn ngủ lại đây không? Chị có thể dọn chỗ cho em trên xô

pha…”

“Không, chị tốt quá. Em về đây, và sẽ đọc một chút, như vậy em có thể

nghĩ đến chuyện khác. Chắc chắn ngày mai em sẽ gặp lại chị.”

Marion giã từ người bạn tâm giao trên thềm nhà, cô cảm thấy ánh mắt

Béatrice dõi theo mình đến tận khi cô mất hút sau góc phố.