MIẾNG BỌT BIỂN MA QUÁI - Trang 17

Daniel cười vẻ nghi ngờ. Nhưng rồi nó cũng thò đầu vào tủ bếp.

– Chà chà. Chị nói đúng. – Nó thừa nhận. Mặt nó ghé sát vào mặt tôi. –

Em nghĩ đó là một con vật! Và em còn nghĩ… nó là của em!

Nói rồi nó chui xuống dưới chậu rửa bát để túm lấy miếng bọt biển.

– Đừng hòng! Tôi phản đối. Tôi túm lấy lưng áo sơ mi của nó kéo ra

ngoài. – Chị thấy nó đầu tiên. Miếng bọt biển thuộc về chị!

Nó hẩy tôi ra và lại chui xuống!

– Ai tìm thấy người ấy giữ. – Nó kêu lên.

Tôi lại túm lấy nó.

Nhưng trước khi tôi chạm đến nó, Daniel đã hét lên một tiếng kêu rùng

rợn vì đau đớn!