MIẾNG BỌT BIỂN MA QUÁI - Trang 24

Carlo nhún vai, mái tóc bờm xờm của nó rủ xuống vai.

– Trông nó như miếng bọt biển cũ. Có gì ghê gớm đâu?

– Nó rất ghê gớm. – Tôi phản bác. – Vật này chắc chắn không phải là

bọt biển.

Tôi lấy từ giá sách mới của mình xuống một cuốn sách to. “Tao tra

Bách khoa thư” tôi giải thích.

– Mục từ bọt biển. Mày phải để nó vào một cái thùng, Daniel. Mày

phải làm như thế.

– Bách khoa thư nói thế nào? – Daniel hăm hở hỏi khi nó đã chồm hổm

trên giường tôi. Hai tay nó cầm chặt miếng bọt biển.

– Ở đây nói rằng loài bọt biển không có mắt. – Tôi đáp.

– Chúng chỉ có thể sống ở trong nước. Nếu ra khỏi nước quá ba mươi

phút chúng sẽ chết.

– Thấy chưa, Carlo? Đây không phải là bọt biển. – Daniel tuyên bố. –

Con vật của chúng ta có mắt. Nó lại ở ngoài nước từ khi ta tìm thấy nó.

– Nhưng tớ chẳng thấy mắt đâu cả. Với lại nó có phải sinh vật hay

không tớ cũng chưa dám chắc. – Carlo nói đầy hoài nghi.

Daniel nhảy khỏi phòng và đưa miếng bọt biển cho đứa bạn.

– Đây cậu cầm lấy xem đi.

Carlo cẩn thận đặt miếng bọt biển vào tay. Đôi mắt nâu của nó giãn

rộng ra.

– Nó có hơi ấm! Nó lại… lại… lại cử động nữa. Nó đang bò. Nó là một

con vật.

Carlo quay sang nhìn tôi.

– Nhưng nếu đây không phải là bọt biển, vậy thì… thì nó là cái gì?

– Chị cũng chẳng hình dung nổi nó là cái gì nữa. – Tôi thú nhận.