MIẾNG BỌT BIỂN MA QUÁI - Trang 26

6

– Khôôông! – Tôi hét lên.

Miệng méo xệch vì sợ hãi, Carlo rút tay ra khỏi lồng và chìa ra trước

mặt tôi.

– Ôi! – Tôi há hốc mồm.

Carlo vung vẩy tay trước mặt tôi và bật cười. Tay nó vẫn hoàn toàn

lành lặn.

– Mày là thằng đáng ghét. – Tôi kêu to. – Đây hoàn toàn không phải

chuyện đùa. Thật đáng ghét!

Carlo và Daniel cười nghiêng ngả.

– Một trò đùa tuyệt vời! – Daniel cười toe toét. – Này, Carlo. Cho tớ

một… cánh tay. Ha, ha, ha.

Nó và Carlo vỗ vào nhau bồm bộp.

– Đi thôi, anh bạn. – Daniel kêu lên.

Tôi nhìn trừng trừng hai thằng ôn con ngu ngốc.

– Chúng mày phải biết đây không phải chuyện đùa. – Tôi nghiêm nghị

nói. – Chúng ta chưa biết loại bọt biển này là giống vật gì.

– Bọn em cũng chưa biết chị là giống vật gì! – Daniel vừa nói vừa cười

to.

– Nếu tao là con vật thì mày là thằng em của con vật đó! – Tôi trả

miếng.

– Này, em nghĩ ra một ý. – Carlo nói, nháy mắt với Daniel. – Có thể chị

nên buộc dây dắt nó đi dạo. Như thế chắc nó sẽ thích!

Carlo lúc lắc đầu cười ầm lên.

Bọn này phát điên thật rồi.

– Nhưng nó không có chân. – Daniel chêm vào.