MIẾNG DA LỪA - Trang 243

- Phải xây bịt cửa lại, đặt một chấn song vào cửa sổ trên mái và mua lại

ngôi nhà này, - hầu tước đáp.

- Phải đấy, - nàng nói. Và, sau một lúc yêu lặng: - Chúng ta có phần

quên tìm những bản thảo của anh.

Họ ngả ra cười một cách ngây thơ dịu dàng.

- Chà! Tôi bất cần mọi khoa học. - Raphaël kêu lên.

- A ha! Thưa ngài, thế còn vinh quang?

- Em là niềm vinh quang duy nhất của anh.

- Khi anh viết những chữ lèo ngoèo thế này chắc anh đang đau khổ lắm,

- nàng vừa nói vừa giở tập giấy.

- Pauline của anh...

- Chao! Phải, em là Pauline của anh. Thế sao?

- Em ở đâu vậy?

- Phố Xanh Lazarơ. Còn anh?

- Phố Varen.

- Chúng ta sẽ xa nhau quá nhỉ, cho tới lúc... - nàng ngừng lại và nhìn bạn

tình một cách lả lơi ranh mãnh.

- Nhưng, - Raphaël đáp, - chúng ta chỉ ở xa nhau nửa tháng nữa là cùng.

- Phải đấy? Mười lăm ngày nữa chúng ta sẽ cưới. - Nàng nhảy lên như

một đứa trẻ. - Chà! Tôi là đứa con bất hiếu, - nàng nói tiếp, - tôi chẳng còn
nghĩ đến cha, đến mẹ, đến cái gì trong thiên hạ nữa. Anh không biết chứ,
anh yêu quý! Cha em bị bệnh nặng. Cụ ở Ấn Độ về, ốm lắm. Cụ suýt nữa