MIYAMOTOMUSASHI - ĐỜI KIẾM SĨ - Trang 593

giúp hắn cảm thông được với cái đẹp, hòa đồng với thiên nhiên. Hắn không
mảy may nghi ngờ sự chính trực của đời sống khổ hạnh hắn đang sống,
nhưng sự chối bỏ tất cả mọi lạc thú đôi khi khiến hắn tự cảm thấy nhỏ mọn
hẹp hòi.
Giây đàn căng quá sẽ đứt, tinh thần căng quá sẽ khủng hoảng. Sau trận giao
chiến với Denshichiro, tinh thần và thể chất Miyamoto Musashi đã gắng
sức tột độ, cần được nghỉ ngơi. Hắn cũng đã uống chút rượu, muốn ngủ thì
ngủ, muốn đọc sách vẽ tranh thì đọc sách vẽ tranh. Cứ để tâm hồn đôi khi
tự do như thế, quả nhiên hắn thấy thư thái hơn trước.
Mở cửa sau, Miyamoto Musashi định vào cảm ơn Yoshino. Nhưng nghe
tiếng đàn phách vọng ra, tự nhiên hắn đổi ý. “Vô ích mà cũng chẳng hợp
thời. Cái thường của họ là cái vô thường của ta. Mình không thuộc về xã
hội ấy”. Hắn lặng lẽ cúi đầu, tạ Ơn người tri kỷ trong lòng, rồi lui bước.
Nữ tỳ của Yoshino chạy theo, trao cho Miyamoto Musashi phong thư nhỏ.
Hắn mở ra, mùi hương trầm thoang thoảng phả trên giấy hoa tiên:
“Mỗi đêm hoa mỗi tàn, chỉ ánh nguyệt lung linh vĩnh cửu. Bên chén rượu
nồng thiếp ngồi nhỏ lệ. Trân trọng gửi chàng những hàng chữ này làm
duyên hội ngộ”.
- Thư ai đấy thầy ?
- Hỏi làm gì, con không biết đâu !
Jotaro hểnh mũi:
- Chà ! Mùi hương trầm ! Thơm quá !

CHƯƠNG 44
KHUNG CỬA
Jotaro đi theo sư phụ. Nó thầm nghĩ không biết làm cách nào ra khỏi

chỗ này.
Xóm Liễu tường cao vây bốn mặt, đêm khuya, chỉ cổng chính là còn mở,
lại nghe nói kẻ thù rình khắp nơi, chắc ở cổng đó phải đông lắm. Jotaro lo
sợ hỏi sư phụ:
- Đi đường nào, thầy ?
- Các cửa đều đóng cả rồi phải không Jotaro ?
- Dạ phải, chỉ còn cửa chính mở. Mà đường ấy không đi được đâu, ta nên