trong một ngôi nhà gỗ nhỏ ở cuối vườn:
- Cô Otsu ở chỗ ấy đấy thầy. Chắc cô còn thức đợi con về.
Và không chờ Miyamoto Musashi đáp, nó chạy vội đến toan đập cửa.
Nhưng Miyamoto Musashi giữ tay nó lại:
- Khoan ! Ta không vào đâu. Ta chỉ muốn nhờ con một chuyện này thôi !
- Sao ? Thầy không vào ? Đã đến đây mà thầy không vào à ? Thế thầy đi
với con làm gì ?
- Ta muốn đưa con về đến nhà, an toàn.
- Không ! Không ! Thầy không đi được !
Jotaro hét lên và nắm chặt lấy tay áo sư phụ.
- Jotaro ! Nói khe khẽ chứ. Đừng làm kinh động mọi người. Con hãy nghe
ta.
- Con không nghe. Thầy hứa cùng về với con mà !
- Thì ta cùng về với con rồi !
- Đâu phải về để nhìn cái cánh cổng này thôi ! Con muốn thầy về gặp cô
Otsu kia mà !
- Jotaro ! Con hãy bình tĩnh, để ta nói con nghe. Trong hai ngày nữa, có thể
ta không còn ở trên trần thế này nữa.
- Con biết rồi ! Thầy vẫn thường nói đời kiếm sĩ bấp bênh, sống nay chết
mai, không có gì chắc chắn.
- Đúng vậy ! Con đã biết như thế là tốt. Nhưng lần này không phải nói
suông. Lần này, chín phần mười ta có thể chết. Vì vậy ta nghĩ chẳng nên
gặp Otsu.
- Vô lý. Càng nên gặp chứ !
- Con còn nhỏ dại, ta giải thích cho con cũng bằng thừa. Lớn lên con sẽ
hiểu.
- Thầy ! Thầy nói thầy sắp chết. Thật không ?
- Thật. Nhưng đừng nói chuyện ấy cho Otsu biết nghe con, nhất là trong khi
nàng đang đau nặng. Hãy khuyên Otsu giữ gìn sức khỏe và tìm đường đi
đến hạnh phúc. Đó là điều ta muốn nhắn con nói với nàng. Chớ nói ta sắp
chết.
- Không ! Con nói hết ! Con sẽ nói hết. Làm sao mà con giấu được cô Otsu